“Cứ đi về phía trước! Đừng dừng lại ở đâu. Không qua được!”
“Người đằng sau đừng đẩy, đừng vội! Không phải còn chưa có địa chấn sao?”
Giờ phút này trong đại viện trào ra đám người, bên ngoài là một bãi đỗ xe lớn, chung quanh cũng không có kiến trúc cao tầng gì, cho nên mọi người đều đi tới bên ngoài tị nạn, mấy trăm người một chút đã khiến nơi này chật chội, âm thanh hỗn hoạn, một số hộ sĩ đi theo chung quanh, có vài người phụ giúp di chuyển giường bệnh, có vài người đang tiếp tục xử lý miệng vết thương, truyền chai nước, hiện trường rất ầm ĩ.
Không bao lâu, người trong khu tới!
Đãn đầu là là Bí thư khu ủy Vương An Thạch, ông ta đang điều động đội cứu viện đội cứu người ở bên cạnh, vừa nghe bệnh viện xảy ra chuyện, lập tức chạy trở về, đi theo sau hắn còn có trưởng phòng Tổ chức Tiết Khánh Vinh cùng Cục trưởng Văn Vĩ, mấy người lãnh đạo khu dẫn theo mấy nhân viên công tác cũng tới.
“Nhường đường một chút!”
“Để bí thư Vương đi trước!”
“Tất cả hãy tránhra một chút!”
Khi nói chuyện, Vương An Thạch dẫn người vào đại viện.
Viện trưởng Tôn cùng mấy lãnh đạo bệnh viện thấy thế vội vàng chạy đi lên, “Bí thư Vương, Bộ trưởng Tiết, Cục trưởng Văn”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)