Chiều tối.
Trong phòng khách nhà họ Cảnh.
Cảnh Tân Khoa không thể tưởng tượng được nhìn chị mình nói: "Chị, chị sao còn không nói sớm cho em biết".
Cảnh Nguyệt Hoa lạnh nhạt nói: "Tiểu Đổng không cho chị nói với em".
"Nhưng hắn..." Cảnh phụ nhíu mày nói: "Cậu Đổng Học Bân tại sao? Lại giúp Tân Khoa như vậy?"
Lời này hỏi ra, Cảnh mẫu và Cảnh Tân Khoa đều cùng nhìn tới, cùng đợi đáp án, đúng vậy, không thân chẳng quen vậy là vì cái gì?
Cảnh Nguyệt Hoa hơi trầm ngâm, đưa chén trà trong tay nhẹ nhàng đặt xuống: "Tân Khoa là cấp dưới của Tiểu Đổng, Lâm Bình Bình cũng vậy, xảy ra sự việc như thế này Đổng Học Bân là lãnh đạo ở trên cũng không chịu được. Con không thể nói là Tiểu Đổng một chút tâm tư đều không có, nhưng trong chuyện này, Tiểu Đổng xử lí vẫn là vô cùng cẩn thận, không nghĩ đến ân oán của ai, cho dù Tân Khoa túm cổ áo cậu ta, Tiểu Đổng cũng không nói gì, vẫn đi khu Đông Hải giúp bọn Tân Khoa dọn dẹp, con cảm thấy nhà chúng ta từ trước tới nay đều có chút thành kiến với Tiểu Đổng, mấy ngày này con tiếp xúc với Tiểu Đổng cũng có vẻ nhiều, cũng nhìn ra được, Tiểu Đổng làm việc rất quang minh lỗi lạc, không có cơ mưu gì".
Cảnh Tân Khoa chậc chậc lưỡi, thật rắc rối.
Cảnh mẫu giận dữ nói: "Nguyệt Hoa, con cũng thật là, chuyện lớn như vậy con sao còn cũng nói với chúng ta sớm một chút? Vừa rồi lúc về nhà Đổng Học Bân còn chào hỏi mẹ, mẹ cũng không thèm để ý cậu ta".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
