Khu tập thể đường phố, Cảnh gia.
Mặt trời vừa lặn, ánh sáng mờ nhạt dừng ở trên cửa sổ thuỷ tinh trong phòng khách, Cảnh phụ ngồi trên sô pha đọc báo, Cảnh mẫu ở bên cạnh vặt đậu côve.
Kính coong, kính coong, tiếng chuông cửa vang lên.
Cảnh mẫu buông mấy cây đậu côve trong tay xuống: "Tân Khoa đã về rồi".
Cảnh phụ không thay đổi sắc mặt: "Trở về thì là trở về đi".
Tờ báo trong tay Cảnh phụ run lên: "Tôi xem báo của tôi được chưa?"
"Xem đi, xem đi" Cảnh mẫu vừa đi mở cửa, vừa giận dữ nói: "Tôi, chính là quan tâm thôi, nửa đời trước lo lắng cho ông, nửa đời sau lo lắng cho Tân Khoa, hài, vẫn là đẻ con gái tốt. Ông xem Nguyệt Hoa xem? Từ nhỏ đến lớn có lúc nào cũng khiến tôi lo lắng cho nó đâu? Tân Khoa nhà chúng ta nếu có thể có một nửa bình tĩnh như Nguyệt Hoa, tim tôi cũng không cần cả ngày treo trên cổ họng, ông xem lần này..."
"Không cho tôi nói, bà lại nói nữa đúng không?" Cảnh phụ hừ nói.
"Được rồi, được rồi, tôi cũng không nói nữa".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

