Ngày hôm sau.
Ký túc xá, Đổng gia.
Buổi sáng, ánh sáng mặt trời vượt qua rèm cửa sổ tiến vào, chiếu sáng phòng ngủ.
Đổng Học Bân ngáp một cái, mở mắt ra, nhìn tia sáng ngoài cửa sổ, lại nhìn đồng hồ để bàn, mới tiếp tục nhắm mắt. Đêm qua lăn qua lăn lại quá hăng hái, tuy rằng Nguyệt Hoa khu trưởng chỉ cho phép dùng một tư thế bình thường nhất, nhưng Đổng Học Bân cũng hăng hái không chịu nổi, làm Cảnh Nguyệt Hoa cho tới ba giờ sáng hai người mới ngủ, toàn bộ chăn nệm đều bị dày vò, rất nhiều nếp nhăn, xiêu xiêu vẹo vẹo, cái chăn quấn trên thân thể hai người bọn họ cũng ẩm ướt một mảnh, còn chưa có khô, cũng không biết là mồ hôi hay là cái khác.
"Hô." Bên tai truyền đến hơi thở của phụ nữ.
Đổng Học Bân cũng không mở mắt, đưa tay tới phía trước, không hiểu đã sờ trúng chổ nào, trong lòng bàn tay lập tức có xúc cảm đầy áp đàn hồi "Tỉnh rồi à?"
"Vừa bảy giờ, còn sớm lắm, một hồi tôi làm điểm tâm cho ngài."
"...Không cần."
Vừa nghe ngữ khí của Cảnh Nguyệt Hoa lại cứng rắn lên, Đổng Học Bân cười một tiếng, xoa con mắt vừa ngáp vừa nhìn cô ấy, chỉ thấy Nguyệt Hoa khu trưởng đang vuốt mái tóc dài tán loạn từ dưới lên, vuốt đến sau đầu, ánh mắt đông cứng nhìn trần nhà, con ngươi có chút mệt mỏi.
Thấy rõ như vậy, Đổng Học Bân hơi vươn tay ra, lập tức đưa tay xê dịch dưới chăn, nhét vào trong đùi đẹp của Cảnh Nguyệt Hoa, sờ sờ, "Nguyệt Hoa, nghĩ cái gì vậy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)