Buổi tối hai giờ.
Bầu không khí mờ ám đã từ phòng khách chuyển dời đến phòng ngủ của Đổng Học Bân.
Dưới ánh đèn mờ trên đầu giường, Đổng Học Bân thấy Nguyệt Hoa khu trưởng đem kẹp tóc ném đi xõa tóc dài xuống, có ngu cũng biết mình nên làm gì, từ phía sau ôm cô ấy thật chặt, đem cổ váy phía sau lưng cô ấy kéo xuống một ít, cúi đầu, Đổng Học Bân hôn lên xung quanh cổ váy cô ấy, mùi thơm ngào ngạt vào miệng, ngẩng lên nhìn, Đổng Học Bân chú ý Cảnh Nguyệt Hoa vẫn không chút biểu tình, tay đưa lên, đem váy trên vai cô ấy đẩy xuống phía dưới, toàn bộ vai nhất thời lộ ra, váy trái thả xuống, áo ngực bên trái cũng lộ ra, đồ lót quả nhiên vẫn là màu đỏ, từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, tất cả đều là một màu đỏ tươi.
Cảnh Nguyệt Hoa sắc mặt khẽ biến, tức giận nói " Tôi bảo cậu tắt đèn!"
"Khụ khụ, được được được, tắt đèn." Thấy nàng bão nổi, Đổng Học Bân biết vậy nên bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là đưa tay tới đầu giường, đem đèn nhỏ tắt đi. Tâm tư của phụ nữ, thật sự là không có biện pháp lý giải, nửa đêm ăn mặc trang điểm xinh đẹp như thế, lẽ nào cô ấy không phải vì cho mình ngắm sao? Tới lúc đó lại kêu tắt đèn?
Đèn tắt, trong phòng bỗng nhiên tối sầm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
