Một bầy vịt như bị giẫm lên cổ trong tích tắc…
Ngày hôm sau, Dạ Cô Tinh nhận được thứ mà Mẫn Tuệ Hiền gọi là “món quà lớn”, một clip khá là nhạy cảm!
Cô chỉ nhìn lướt qua, rồi lại bấm vào dấu gạch chéo màu đỏ, tha thứ cho cô vì đã tránh né đối với mấy thứ đồ không có mỹ cảm như vậy. Ôn Hinh Nhã còn có chút đáng xem, dù sao thì cũng là cành vàng lá ngọc được cưng chiều suốt hơn 20 năm, gương mặt hay vóc dáng đều khá tốt, nhưng mà ba người đàn ông kia thì không khen nổi, một người mập như heo, mặt mũi toàn mỡ, một người thì bị hói, bị chốc đầu, tay chân lở loét, một người thì mắt đờ đẫn, nước miếng chảy dài.
Dạ Cô Tinh không thể không đánh giá cao người phụ nữ Mẫn Tuệ Hiền này hơn một chút!
Thường có câu, hổ dữ không ăn thịt con. Tuy rằng Ôn Hinh Nhã không phải là con ruột của bà ta, những ít nhiều gì thì cũng đã nuôi nấng suốt hai mươi mấy năm trời, cho dù có là vật nuôi thì cũng nên có tình cảm. Không ngờ, Mẫn Tuệ Hiền lại có thể xuống tay độc ác như vậy.
Vốn dĩ Dạ Cô Tinh còn lo lắng bà ta tự nhiên chập mạch, nghĩ đến tình cảm mẹ con mà buông tha cho Ôn Hinh Nhã. Bây giờ thì có vẻ như là bản thân lo xa rồi.
Đột nhiên cô cảm thấy rất tò mò, Mẫn Tuệ Hiền sẽ làm gì tiếp theo?
Độc nhất là lòng dạ đàn bà! Khi một người phụ nữ thông minh nổi điên, hậu quả sẽ rất tai hại. Nếu như cô đoán không sai, thì mục tiêu của Mẫn Tuệ Hiền không chỉ có Ôn Hinh Nhã, mà còn có chủ nhân của nhà họ Ôn, cũng tức là chồng của bà ta…
Vì vậy, đừng bao giờ coi thường phụ nữ. Mềm yếu, là bởi vì vẫn còn hy vọng, độc ác, là bởi vì chút hy vọng cuối cùng cũng đã bị dập nát rồi.
Khi một người phụ nữ bắt đầu không màng tất cả mà trả thù, thì kết cục đã định sẵn là —– cá chết lưới rách!
Chuyện Dạ Cô Tinh và Mẫn Tuệ Hiền bắt tay nhau đối phó với Ôn Hinh Nhã cũng không che giấu An Tuyển Hoàng, lúc đó anh đang cầm bình sữa cho con gái uống, nghe thấy lời này cũng không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ ừ một tiếng, biểu thị mình biết rồi.
“Ừ là ý gì?” Dạ Cô Tinh nhướng mày, cười như không cười nhìn anh.
An Tuyển Hoàng bất đắc dĩ mà ngẩng đầu lên, giọng điệu dịu dàng: “Ý là, em vui là được.”
“Anh không trách em à? Đó là thanh mai trúc mã từ thuở thơ ấu của anh đó.” Lời này, rất chua, chua tới ê răng.
Được rồi, Dạ Cô Tinh thừa nhận, cô đang cố tình bới lông tìm vết.
An Tuyển Hoàng nghe thấy lời này, khẽ cười, tiếng cười trầm thấp quanh quẩn trong lồng ngực, giống như dùi trống đánh vào mặt trống, anh nói: “Nhưng em là vợ anh.”
Thanh mai và vợ, cao thấp rõ ràng, không cần nói cũng biết bên nào nhẹ bên nào nặng.
Dạ Cô Tinh cảm thấy hài lòng.
Dưới sự hò reo cùng mong chờ của “Mù Tạt” ( tên fandom của Thành Giới) và “fan của Áo Tím”, MV ca khúc mới của Thành Giới đã được đưa vào kế hoạch gần nhất, đây là lần hợp tác thứ hai giữa Dạ Cô Tinh với Diệp Lưu Thanh sau bộ phim ‘Bầu trời thành phố’.
Chỉ trong 4 phút ngắn ngủi, MV đã tái hiện lại mối tình sâu đậm tuyệt thế giữa Thương Ương Gia Thố và Mã Cát A Mễ.
Khi đó, chàng là vị vua lớn nhất của Tuyết Vực, nhưng lại đi lang thang trên đường phố Lhasa, bất ngờ gặp gỡ một cô gái xinh đẹp, trở thành người tình của người đẹp nhất thế gian.
Mỗi khi đêm đến, họ hẹn hò gặp gỡ, khi ngày đến, họ lưu luyến nói lời tạm biệt.
Đối diện với khuôn mặt tươi cười ngây thơ và đôi mắt quyến luyến của người yêu, anh cúi người hôn xuống, đối diện với gương mặt tuấn tú và ánh mắt si mê của người tình, nàng dịu dàng uyển chuyển.
Chàng nói–
Nàng theo, hay là không theo ta, tay ta vẫn ở đó, không buông không bỏ,
Hãy đến với vòng tay của ta, hoặc là để ta ở trong trái tim nàng,
Yêu nhau âm thầm, vui trong thầm lặng.
Gác củi đơn sơ, ngọn đèn dầu buổi đêm còn sót lại, tiếng bấc kêu lách tách, trong sự lặng im lộ ra vẻ sầu thương bi thảm, hất không đi nỗi buồn biệt ly trong cả căn phòng này.
Cô nương xinh đẹp mặc một chiếc áo lụa nhạt màu, áo choàng xanh buông lỏng, tay áo dài chạm đất, tóc dài tán loạn, đen bóng như lụa, bím tóc rủ xuống vai, không mang trang sức vàng, không đeo đá quý mã não, mặt mày không son phấn.
Nàng chỉ im lặng ngồi trước mặt người yêu, tựa đầu lên gối của chàng trai, rồi từ từ nhắm mắt lại, giọt nước mắt như pha lê rơi xuống, gió lặng lẽ lướt qua, ánh nến lung linh, mở mắt lần nữa, nước mắt đã khô.
Chàng vuốt ve làn tóc đen tuyền của cô gái một cách âu yếm, đằng xa, là cung điện Potala nguy nga tráng lệ, còn chàng là con chim bị nhốt trong lồng, mà cái lồng đó chính là nơi cung điện vàng son, không phút nào giây nào mà anh ta không khao khát được ngày ngày ở trong vòng tay ôm ấp của người tình.
Chàng cười, chàng điên, chàng cuồng.
Tự tàm đa tình ô phạm hạnh,
Nhập sơn hựu khủng biệt khuynh thành.
Thế gian an đắc song toàn pháp,
Bất phụ Như Lai bất phụ khanh.
(Đây là một bài thơ của Thương Ương Gia Thố. Dịch nghĩa: Tự thẹn khi bản thân để tình cảm lỡ việc tu hành, vào núi thanh thu rồi nhưng vẫn vấn vương bóng hình xinh đẹp. Thế gian này sao có cách gì để vẹn cả đôi đường, không phụ Như Lai cũng không phụ nàng.
Dịch thơ:
Tự thẹn đa tình tổn phạm hạnh,
Vào núi lại sợ xa khuynh thành.
Thế gian làm sao vẹn đôi đàng,
Chẳng phụ Như Lai chẳng phụ nàng.)
Nàng tiễn chàng đến trước cửa, tự tay mình khoác thêm chiếc áo lông cho chàng, rồi nhìn bóng lưng chàng khuất dần vào sâu trong đêm tuyết, nàng buồn bã rơi lệ, nhưng một giây sau lại bị người nâng cằm lên, nàng vui mừng, lại sợ hãi.
Chàng nói, thà phụ Như Lai chứ chẳng phụ nàng.
Trong đêm, tuyết rơi đầy trời, phía xa, ánh đỏ bình minh đang dần lên cao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)