Trên hòn đảo Chiếm Ngao xa xôi kia, đột nhiên Chiến Dã lại bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng.
Khi Mẫn Tuệ Hiền khóc lóc kể hết mọi chuyện cho bà ta biết, thím Khánh đã hận không thể moi tim gan của đôi mẹ con lòng dạ hiểm độc Vương Tuệ này vứt cho chó ăn! Tuệ Hiền mà bà ta thương yêu từ nhỏ đến lớn lại bị người ta lừa gạt như vậy, vì một con khốn mà công cốc nuôi nấng một đứa con gái hơn 20 năm trời!
Thím Khánh chỉ hận lúc ban đầu ở nhà họ Mẫn đã không tra tấn thật hung ác con khốn Vương Tuệ kia, lại còn để cô ta cùng đến nhà họ Ôn với cô chủ, mới để cho cô ta có cơ hội leo lên giường của cậu chủ, và còn sinh ra một đứa con gái rồi bày ra kế trộm long tráo phượng, kết quả là khiến cho Tuệ Hiền của bà ta phải chịu khổ!
Đáng tiếc, Vương Tuệ đã chết rồi, nếu ả ta còn sống, thì nhất định phải lột da lóc xương, băm thành thịt vụn cho cá ăn! Con khốn không biết xấu hổ, đáng chết!
Nhưng mà, chết mất một con khốn mẹ, thì vẫn còn lại một con khốn con, thím Khánh chuyển hết tất cả sự hận thù của mình sang Ôn Hinh Nhã, nếu như không có đứa con rơi này, Tuệ Hiền của bà ta làm sao phải chịu cục tức này chứ?
Vì vậy, trong một tháng qua, bà ta đã dùng không ít cách để giày vò Ôn Hinh Nhã.
Nhìn thấy người nằm trên mặt đất vẫn chưa nhúc nhích, thím Khánh hừ một tiếng, thò tay nhéo phần thịt mềm mại trên eo người kia: “Con ranh con, mày muốn giả chết thì hãy có bản lĩnh đừng hét lên!” Sau đó đá vào cột sống của người phụ nữ, hung hăng đè mạnh, “Đứng lên!” Lại là một cú đá, “Mày có dậy hay không thì bảo?”
Ôn Hinh Nhã trần truồng nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, cuộn tròn thành một cục, lộ ra tấm lưng trắng nõn và bờ mông căng tròn, mặc cho thím Khánh gọi thế nào, cô ta cũng không mở miệng, không nhúc nhích, quyết tâm giả chết.
Thím Khánh dùng cả tay lẫn chân, véo rồi lại đá, ngoài việc nghe thấy tiếng kêu rên nặng nề của người kia, thì không hề nhận được sự đáp lại nào, bà ta tức tới chống nạnh hai tay, thở hổn hển.
Ánh mắt thoáng nhìn qua Mẫn Tuệ Hiền đang im lặng, sắc mặt tái nhợt, thím Khánh lại cảm thấy mũi cay cay, cô chủ đáng thương của bà ta, cô chủ nhỏ đáng thương của bà ta…
Tất cả mọi thứ đều là do con khốn này và người mẹ tán tận lương tâm của nó gây ra! Không thể dễ dàng bỏ qua cho nó như vậy được!
Thím Khánh nghiến răng, chuẩn bị đánh tiếp, lại bị Mẫn Tuệ Hiền ngăn lại, chỉ thấy bà ta lấy ra một cuộn vải lụa đỏ từ trong túi xách tinh xảo đưa cho thím Khánh, mắt thím Khánh chợt sáng lên, sự hung ác loé lên trong đôi mắt, lộ ra nụ cười đầu tiên trong đêm nay.
Khe rãnh tung hoành trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, biểu cảm quái dị hiện lên trên khuôn mặt già nua, thím Khánh đưa tay ra nhận lấy đồ vật, sau đó cười khằng khặc, tựa như ác quỷ trong đêm.
Ôn Hinh Nhã nhắm chặt hai mắt không hề mở ra, lông mi khẽ run lên, hai tay nắm chặt, khớp xương trắng xanh, chờ đợi những cú đấm đá lại tới lần nữa.
Cô ta không biết cuộc tra tấn này sẽ tiếp tục trong bao lâu nữa. Bà lão này là người giúp việc của nhà họ Mẫn, rất được mẹ tin tưởng, tại sao bà ta lại nhốt mình? Rốt cuộc là ai đã xúi giục bà già xảo quyệt này? Ôn Hinh Nhã nghĩ mãi mà không thể hiểu được.
Nhưng cô ta không tin mình sẽ chết, bởi vì, cô ta đã nói chuyện điện thoại với Mẫn Tuệ Hiền trước khi rời sảnh sân bay, mẹ cô ta nhất định sẽ phát hiện ra dấu vết để lại, sau đó sẽ lần theo manh mối để tìm được cô ta! Trước đó, cô ta đã tự nhủ rằng, phải nhịn!
Bà lão này lớn tuổi rồi, tuy rằng mắng rất khó nghe, nhưng động tác lại chậm chạp, yếu ớt, đánh cô ta nửa tiếng là đã phải nghỉ ngơi 20 phút, Ôn Hinh Nhã có thể nhận thấy rõ ràng, đối phương chỉ muốn hành hạ mình, chứ không dám giết mình, cho nên, cô ta đã bình yên vô sự mà nhẫn nhịn trong một tháng này.
Đúng là thím Khánh không dám giết chết Ôn Hinh Nhã, bà ta biết, so với bà ta thì cô chủ càng hận con khốn này hơn, vì vậy, cho dù bà ta có hận đến ngứa răng, cũng không dám dùng cách tra tấn nặng nề quá, không phải giống như suy nghĩ của Ôn Hinh Nhã, là bởi vì bà ta già rồi, lòng có thừa mà sức không đủ, mà là, người thật sự muốn chỉnh đốn cô ta, vẫn chưa tới!
Cho nên, cho dù đêm nay Ôn Hinh Nhã có hét đến vỡ giọng, cũng sẽ không có ai đến cứu cô ta!
Cuộn vải lụa đỏ trong tay thím Khánh đã được mở ra, hai hàng kim châm dày đặc toát ra vẻ lạnh lẽo dưới ánh đèn vàng ấm áp, những cây kim găm vào trong lụa, mũi kim sáng choang: “Con khốn, hôm nay chính là ngày chết của mày!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)