Quay đầu nhìn lại, đã thấy cô gái dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực, trong đôi mắt sóng nước lưu chuyển kia mơ hồ có thể thấy được khí thế bễ nghễ, tựa như nữ vương cao cao tại thượng, đôi mi thanh tú mảnh khảnh, khí thế hiên ngang.
Ánh mắt Anh Tử Lạc lóe lên, lại nhấp một ngụm, cười nói: “Nếu như là trà ngon, thì một chút vị đắng có là gì.” Cô ấy có thể chịu được.
“Con có thể có được suy nghĩ như vậy, xem ra là đã trưởng thành hơn nhiều rồi, dì rất vui.” Dạ Cô Tinh đặt chén trà trong tay xuống, dịu dàng mỉm cười.
Nhìn thấy ánh mắt như vậy, không biết tại sao, trái tim thấp thỏm của Anh Tử Lạc bình tĩnh lại một cách kỳ lạ. Người trước mắt này, là người thân duy nhất của mình, dì nhỏ không ngồi trên chiếc ghế đen tượng trưng cho quyền lực và địa vị, ở trên cao nhìn xuống mà ra lệnh cho mình, thay vào đó, là dùng thái độ bình đẳng, ngồi lại, đối diện nhau, pha trà bàn luận.
Đã đủ rồi, phải không?
Vào khoảnh khắc đó, sự ấm áp vốn đã mất đi từ lâu bao trùm trái tim của Anh Tử Lạc, như thể được quay lại mười năm trước, khung cảnh cô ấy làm nũng trong vòng tay của cha mình, ngay cả không khí cũng nhấp nhô tình cảm ấm áp, tràn ngập dịu dàng.
Khóe mắt ửng đỏ, sống mũi cay cay, suýt nữa không nhịn được mà bật khóc ngay tại chỗ.
Đôi mắt của Dạ Cô Tinh tràn ngập sự quan tâm và lo lắng thực sự, nếu như nói, ban đầu cô thu nhận Anh Tử Lạc vì lời nhờ vả của Anh Tước Tự, thì sau một năm ở chung, giờ đây cô đã coi cô bé ngây thơ mà kiên cường này là một người thân thật sự.
Đáng tiếc, cô bé này có lòng đề phòng quá nặng, vẫn luôn canh cánh trong lòng về cái chết của cha mình, để sự thù hận chiếm lấy trái tim, khiến cô ấy trong lúc vô tình, đã biến sự quan tâm của mọi người thành nước lũ thành dã thú mà ngăn chặn ở bên ngoài.
Cho dù trên mặt không biểu hiện ra, nhưng Dạ Cô Tinh lại là người cực kì nhạy bén, đương nhiên có thể nhìn ra sự do dự và đấu tranh của cô ấy, đồng thời cũng có thể hiểu rõ trái tim mong manh và mâu thuẫn ẩn dưới lớp vỏ bọc cứng rắn của cô ấy.
Một người khi đã quen với hơi ấm, thì sẽ trở nên tham lam, muốn giữ nó cả đời, nhưng có một ngày nào đó hơi ấm mất đi, cả thế giới chỉ toàn là sự lạnh lẽo cùng bi thương, đối với người đã từng có được hơi ấm, điều đó không khác gì ngã từ thiên đường xuống địa ngục.
Tằng kinh thương hải nan vi thủy (* Từng ngắm biển xanh, nước đáng gì – câu nói lấy từ bài thơ Ly tứ kỳ 4 của Nguyên Chấn dùng để tưởng nhớ người vợ đã mất, ý nói người đã từng qua biển rộng sẽ cảm thấy những thứ nước khác so với biển thì không thể gọi là nước), từng được hưởng cảm giác ấm áp, thì làm sao có thể chịu được sự dày vò của cái lạnh?
Vì vậy, sau khi quen với cái lạnh, khi hơi ấm lại đến, khiến cho người này cảm thấy sợ hãi.
Khẽ thở dài, chỉ còn sự bất lực trong đôi mắt Dạ Cô Tinh.
Anh Tử Lạc đột nhiên đứng dậy, gục đầu vào lòng cô, khóc lớn: “Dì nhỏ ơi… con sai rồi… con sẽ không như thế nữa…”
Dạ Cô Tinh sửng sốt một lúc, qua hồi lâu, mới đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng mảnh mai của cô gái, vốn là chuyện đã quyết định xong, lại do dự rồi.
Cô làm như vậy, có đúng hay không? Phá vỡ sự yên tĩnh bình lặng của hiện tại, rồi lại đẩy cô ấy vào trong sóng to gió lớn? Có lẽ, sống cuộc sống bình yên cả đời này, mới là lựa chọn tốt nhất?
Thôi bỏ đi… Mặc kệ ra sao, đây là còn đường của Anh Tử Lạc, nên do cô ấy tự mình chọn lựa.
“Đúng đó, con còn nhỏ mà!” Anh Tử Lạc sụt sịt mũi, liên tục tiếp lời, không có một cô gái nào muốn bị nói là già cả, chuyện thường thấy mà thôi.
Một tia tinh nghịch xẹt qua mắt Dạ Cô Tinh, chậm rãi cong môi mỉm cười: “Nếu là như vậy, thì yêu sớm là không đúng rồi.”
Anh Tử Lạc sững sờ, mặt lập tức ửng hồng, lộ ra vẻ đáng yêu: “Dì nhỏ, dì chỉ biết cười nhạo con thôi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)