Không nhìn thấy bóng người vốn nghĩ là sẽ gặp ở trên chiếc ghế đen thể hiện cho quyền lực ấy, nhưng đột nhiên bên cạnh lại truyền đến giọng nói lạnh như tiền của người phụ nữ – “Ngồi đi.”
Lúc này, trong không gian yên tĩnh, không ai trong hai người họ lên tiếng cả, chỉ nghe thấy tiếng nước được rót vào trong cái ấm rỗng cùng với âm thanh va chạm giữa miệng ấm và nắp ấm thôi.
Dạ Cô Tinh đang chuyên tâm vào việc pha trà.
Anh Tử Lạc nhìn cô say đắm, trong ánh mắt lộ ra vẻ ngưỡng mộ.
Sau khi pha xong, Dạ Cô Tinh đẩy tách trà tới trước mặt cô gái, rồi cô dùng khăn ướt đã chuẩn bị sẵn để lau tay, sau đó bưng chén trà ở trước mặt mình lên, khẽ nhấp một ngụm, hương trà ngay lập tức lan tỏa khắp nơi, dư vị vừa ngọt vừa đắng.
Thấy vậy, Anh Tử Lạc cũng bắt chước y xì xì điệu bộ của cô.
Cô ấy chép chép cái miệng, đôi mắt xinh đẹp sáng lên, “Trà ngon! Chỉ có điều… đắng quá à!”
Với những gì mới xảy ra trong phòng làm việc, có thể thấy hiện tại không một ai còn dám xem thường Dạ Cô Tinh nữa. Đây cũng là lần đầu tiên họ thấy rõ sự “không đơn giản” của phu nhân.
Những người không có tư cách bước vào phòng làm việc không biết rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì, họ chỉ thấy mười hai vệ sĩ cận thân trước giờ luôn kiêu ngạo lại bước ra khỏi phòng với sắc mặt nhợt nhạt và bước chân vô hồn. Sang đến ngày hôm sau, tin tức mấy người bọn họ mỗi người bị phạt mười lăm roi đã được truyền ra ngoài, nghe loáng thoáng đâu đó hình như đây là do phu nhân phạt.
Từ sau hôm xảy ra vụ việc, cổng của nhà họ Giang lúc nào cũng đóng kín mít, ai nấy cũng ru rú ở trong nhà. Ngay cả người làm việc đi ra ngoài mua đồ đều xách giỏ cúi đầu lủi thủi đi, không dám nhìn ai cả.
Những người tới thăm đều bị chặn ở ngoài cửa; những cuộc tụ tập giữa các quý bà danh gia vọng tộc cũng không còn thấy bóng dáng của cô Giang đâu. Ngay lập tức, trong lòng bọn họ đều mơ hồ, không biết nhà họ Giang này lại đang tính giở trò gì nữa đây.
Những kẻ bắt cóc An Tuyệt đều do đích thân Minh Chiêu thẩm vấn, mấy đồ thẩm vấn trong hình ngục cũng được mang ra. Trong ngục tối dưới tầng hầm biệt thự, những tiếng gào khóc thảm thiết không ngừng vang lên, nhưng rốt cuộc cũng chẳng thu được câu trả lời có giá trị nào cả.
Động tác cho con trai ăn bị khựng lại, Dạ Cô Tinh hơi nhíu mày, nhưng không ngẩng đầu lên mà hỏi, “Chỉ có vậy thôi sao?”
Minh Chiêu cúi đầu rũ mắt tỏ vẻ phục tùng, không hiểu sao lời nói ra lại đột nhiên có chút khó khăn. “Mặc dù sáu tên đó được đưa đi thẩm vấn riêng, nhưng lời khai lại hoàn toàn trùng khớp, bọn chúng đều khai là… làm theo mệnh lệnh.”
Dạ Cô Tinh lại cầm chiếc thìa để ngay trước mặt cậu bé, An Tuyệt nghiêng đầu, liền cất giọng non nớt nói: “No rồi!”
Sau khi được Tịch Cẩn chữa trị, vết thương trên người tiểu Tuyệt đã đỡ hơn nhiều rồi. Chẳng qua là vết cắt rướm máu trên lòng bàn tay vẫn còn hơi đáng sợ. May mà nó là vết thương không quá sâu, chỉ cần bôi thuốc là được, còn chưa đến nỗi phải khâu lại. Bây giờ vết thương đã lên da non, chỉ có thể đợi nó từ từ lành thôi.
Nếu được chăm sóc đúng cách, chú ý kiêng kỵ thì khó có thể để lại sẹo.
Chỉ là Hạ Hà lại không được may mắn như thế, cô bé vẫn còn trong tình trạng mê man, phải dựa vào máy thở để duy trì hô hấp. Trong khoảng thời gian này, cô bé đã tỉnh lại được mấy lần, nhưng rồi sau đó lại rơi vào tình trạng hôn mê và hoàn toàn không thể nhận ra ai cả.
Chuyện đã đến nước này rồi, bên phía Hạ Hồng cũng không thể che giấu được nữa, vì vậy Dạ Cô Tinh đành phải nói ra sự thật, và đương nhiên cô đã bỏ bớt cái đoạn liên quan đến Liễu Cơ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)