“Nghe nói nhà họ An đã hành động rồi…”
Không có ánh trăng, đêm khuya lộ ra sự nặng nề, tiếng bước chân không đồng đều từ xa đến gần, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.
Abbott liếc ba người này một cái, mắt lộ vẻ khinh thường: “Để lạc mất hai đứa nhỏ này, tất cả mọi người ở đây đều sẽ bị chôn cùng.”
Sắc mặt ba người đàn ông trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Lin cười nhạo một tiếng: “Đồ vô dụng.” Nói xong, giơ thẳng cây súng lên, chỉ về phía trước.
Không có ánh trăng, đêm khuya lộ ra sự nặng nề, tiếng bước chân không đồng đều từ xa đến gần, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.
“Shit! Bọn mày làm ăn như thế đấy hả? Ba người đàn ông cao lớn, còn không trông được hai đứa trẻ!”
“Đội trưởng, chúng tôi cũng không ngờ tới ở góc nhà sẽ có một cái lỗ chó…”
“Câm miệng! Còn muốn đùn đẩy trách nhiệm? Tối nay mà không bắt được người trở lại, bọn mày đợi ăn đạn đi.”
“Được rồi,” Đội trưởng mở miệng: “Thời gian ngắn như vậy, chúng chỉ lại là hai đứa con nít ranh, chắc chắn không chạy xa được, theo tôi đi tìm thật kỹ vào!”
Một đám người cầm đèn pin bắt đầu hành động, trong bụi cỏ, giữa rừng cây, một chỗ cũng không bỏ sót.
Vào lúc nghe được tiếng động, Hạ Hà cắn răng, liều mạng đè xuống tiếng ho đang bật ra trong miệng, đưa tay che mũi và miệng lại, không đến một lát, hai má đã trướng đỏ, suýt nữa nghẹn đến chảy cả nước mắt.
An Tuyệt hết sức ngoan ngoãn ngồi trên đất, rất yên tĩnh, không khóc cũng không nháo.
Tiếng bước chân từ xa truyền đến, ánh đèn pin lướt qua, trái tim Hạ Hà nhảy lên đến tận cổ họng, từ trước đến nay cô bé chưa từng cảm nhận được nhịp tim đập rõ ràng giống như hiện tại, thình thịch thình thịch.
Giống như cái trống nhỏ trên bục giảng của thầy cô giáo, chỉ cần dùng dùi trống gõ nhẹ một cái, lớp học ồn ào ầm ĩ sẽ lập tức yên tĩnh lại, các bạn học sẽ tự giác ngồi vào đúng vị trí, sau đó, bắt đầu vào học.
Cô bé nghe thấy tiếng bước chân của người đó càng ngày càng gần, rồi dừng lại trước mặt hai người, ánh đèn càng ngày càng mạnh, đang lắc trái lắc phải, như đang tìm kiếm.
Hạ Hà cố gắng co người lại, duỗi tay đè đầu An Tuyệt thấp xuống, vừa chú ý tới người đang đến gần, vừa ở trong lòng cầu nguyện nhiều lần, cầu mong An Tuyệt đừng mở miệng nói chuyện vào lúc này, thậm chí ngay cả động cũng không dám động!
Âm thanh khi chân dẫm lên cây lúa mì khô vang lên trong không gian yên tĩnh buổi tối nghe thấy đặc biệt rõ ràng, cùng với đó là âm thanh côn trùng kêu, giống như một bài hát tử vong đang được tấu lên.
Lin một tay cầm súng, một tay soi đèn, cẩn thận mà bước lên phía trước.
Mỗi một bước, cô ta đều sẽ dừng một chút, soi trước sau trái phải, nhìn qua toàn bộ một lần, đảm bảo không có bất cứ vấn đề gì, mới bước thêm một bước.
Khi cô ta di chuyển, cánh đồng lúa mì vốn khô héo tĩnh mịch, không người thăm hỏi đột nhiên giống như sống lại, dưới chân dẫm lên cọng lúa mì khô héo phát ra tiếng xào xạc, làm một đám lớn bọ cánh cứng sợ hãi bay lên, bay theo ánh sáng của đèn pin mà tỏa đi khắp nơi.
“Ai?” Tiếng quát lạnh lùng vang lên, Lin cảnh giác nhìn chằm chằm vào nơi nào đó trước mặt: “Ai đang ở đó? Đi ra!”
Cả người Hạ Hà run lên, vô thức siết lấy tay An Tuyệt.
Tiểu Tuyệt nhíu mày, miệng ngậm chặt, vẫn ngoan ngoãn không phát ra tiếng, đôi mắt tím đen trắng ngời trong đêm tối làm người ta kinh ngạc.
Lin tiến lên trước một bước, trên mặt càng cảnh giác hơn: “Tao đã thấy mày rồi! Bây giờ, tao đếm đến ba, nếu vẫn không ra, tao sẽ dùng súng bắn nát đầu mày! Một…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)