Trong khoảng không yên tĩnh trên cánh đồng lúa mì, chỉ thỉnh thoảng có tiếng chim và côn trùng kêu, còn ngoài ra thì cô bé cũng không nghe thấy bất kỳ một âm thanh nào khác…
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Anh nhìn đi.”
Minh Chiêu thuận thế nhìn theo, chỉ thấy trong chiếc tủ âm tường đang nhỏ xuống từng vệt máu đỏ thẫm, bởi vì được che rèm, nên không hề đực chú ý, nhíu chặt mày, lờ mờ có một loại dự cảm không tốt.
Trên tay cầm súng, anh ấy giơ chân lên đạp cửa tủ. Trong khoảnh khắc cửa tủ mở ra, có một loạt âm thanh hút khí vang lên.
Một cơ thể đẫm máu thuận thế ngã xuống, bởi vì tủ âm tường được treo lên cao, Minh Chiêu cũng không quan tâm đến cơ thể đang đầy máu đỏ, theo bản năng giơ tay ra đỡ, đặt người nằm lên mặt đất bằng phẳng, thăm dò hơi thở, lại đo mạch đập, ánh mắt thoáng nghiêm túc lên: “Lập tức đưa đến phòng khám ngầm!”
Hai người tiến lên nhận lệnh.
Những người còn lại ngơ ngác nhìn nhau, người vừa rồi tuy rằng mặt đầy máu, nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn ra được vẻ ngoài, không phải ai khác, chính là kẻ phản bội đang lẩn trốn An Du!
“Chuyện này làm sao có thể?”
“Vậy cuối cùng người đã bắt cậu chủ nhỏ đi là ai?”
“Nhưng theo màn hình giám sát hiện ra, thì rõ ràng chính là An Du! Không thể sai được…”
“Được rồi!” Minh Chiêu hiếm thấy mà trách mắng: “Đợi gia chủ và phu nhân trở về, sẽ tự điều tra rõ chân tướng! Sẽ không đổ oan cho bất kỳ ai, nhưng, nếu bị tra ra là có tham dự vào trong đó, thì kết cục ra sao số phải trong lòng các người tự hiểu rõ!”
Tiếng nói chuyện ngay lập tức ngưng bặt, vẻ mặt của mọi người đầy sợ hãi.
“Tam, tình huống phía gia chủ thế nào?”
Một người mặc đồ đen đang ngồi ngay ngắn trước máy tính không thèm liếc sang, ngón tay như múa: “Dựa vào tín hiệu theo dõi trên người cậu chủ nhỏ, trước mắt còn chưa ra khỏi khu vực Bắc Kinh, đã phái người tiến hành theo dõi và kiểm tra chặt chẽ đường hàng hải, đường bộ và đường hàng không, trong vòng 12 giờ, đảm bảo sẽ không có người nào ra ngoài được.”
“Nhớ cử người nhìn chằm chằm bên phía bến tàu.”
“Ngoại thành phía tây và phía đông đã xác định là không có bất cứ vấn đề gì, cam đoan một con ruồi cũng không thể bay ra ngoài! Chỉ là bến sông ở thành Bắc và bến tàu ở thành Nam bị Bang Ám Dạ xưng bá, hành động của chúng ta có chút không tiện, có cần phải sử dụng biện pháp mạnh…”
Ánh mắt Minh Chiêu hơi trầm, giơ tay ngăn lại người đó nói tiếp: “Khu vực được Bang Ám Dạ khống chế chúng ta đều không cần can thiệp vào.”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng mà! Nhớ kỹ, Bang Ám Dạ là bạn không phải địch!”
Lúc này, có một người từ bên ngoài bước nhanh vào, vẻ mặt hoảng loạn: “Hộ Pháp Minh, xảy ra chuyện rồi!”
Nghe xong báo cáo, sắc mặt Minh Chiêu lập tức thay đổi: “Người của chúng ta gửi đi sân bay đâu?”
“Bị một đội bộ đội đặc chủng chặn loại ở đại sảnh.”
“Có bắt được người của Liên minh Tử Thần không?”
“Bắt được năm tên.”
“Thẩm vấn cho tôi! Nếu cần thiết, cứ chuyển tới hình ngục.”
Người mặc đồ đen rụt rụt cổ, trong mắt là vẻ kính sợ. Hình ngục là cơn ác mộng của những người nhà họ An, đi vào trong đó, không chết thì cũng chỉ còn dư lại một nửa cái mạng!
Lúc này, một người toàn thân đồ đỏ từ ngoài bước vào, Nguyệt Vô Tình đi hai bước đến bên cạnh Minh Chiêu, đè thấp giọng: “Phu nhân dự đoán thật không sai, Hạ Hà đã mất tích…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)