“Vâng.”
Dạ Cô Tinh ngồi ở ghế sau, mắt nhìn thẳng, trầm giọng mở miệng: “Lên xe.”
Âu Dương kéo cửa xe ở bên khác, ngồi lên xe, Vu Sâm lái xe chạy đi.
Hai bên trái phải, hai người đều trầm mặc, chiếc xe tiến lên.
Một nửa khuôn mặt của Âu Dương ẩn hiện trong bóng tối, nửa kia bị ánh đèn bên trong xe chiếu xuống, có vẻ đen tối không rõ.
“Cô…… biết từ khi nào?” Giọng nói của anh ta trầm thấp, bằng phẳng, không có nỗi hoảng sợ khi bị người khác tóm gáy, cũng không nóng lòng nguỵ biện, chỉ là nâng gọng kính trên sống mũi, ánh mắt hơi sắc bén.
“Từ lúc anh theo bản năng lảng tránh ánh mắt của tôi.”
Khóe môi Âu Dương nhếch lên, nở một bụ cười sáng tỏ: “Tôi cũng đoán được.”
“Vậy tại sao còn muốn trở về?”
“Không có chỗ nào để đi.”
“Trời đất bao la, bản lãnh của anh, không chỉ dừng lại tại đây.”
“Đúng vậy ——” Anh ta thở dài một tiếng, ánh mắt tìm đến phía bên ngoài cửa sổ, ánh sáng lấp lánh, cuộc sống về đêm muôn màu muôn vẻ: “Trời đất bao la, nhưng lại chẳng có chốn cho tôi dung thân. Không trốn được, vậy…… không cần phải chạy trốn.”
“Thực ra, bố cục của anh rất cao minh, mọi người cùng nhau xuống lầu ăn cơm trưa, anh cố ý đi cuối cùng, vẫn chưa đóng chặt cửa phòng, sau đó chờ mọi người đi vào thang máy, anh lại giả vờ đau bụng, cần đi nhà vệ sinh, để mọi người đi trước. Anh nhân cơ hội này lẻn vào phòng Kiều Diệp, sau đó trộm đi tất cả tư liệu và USB!”
“Tất cả mọi người đều cho rằng thời gian gây án là trong khoảng thời gian ăn trưa. Nhưng thực ra, trước khi ăn cơm trưa, tư liệu đã bị anh lấy đi rồi.”
“Ha ha……” Âu Dương lại há miệng cười lớn, âm thanh nặng nề: “Cô dễ dàng như vậy đã đoán được toàn bộ quá trình, vậy còn tính là cao minh sao?”
Lạnh nhạt nhếch môi lên, Dạ Cô Tinh nhìn thẳng về phía trước: “Điều này cũng không phải là tôi đoán.”
Âu Dương sững sờ.
“Mắt thấy là thật.”
“Không thể! Camera của khách sạn đã sớm bị hỏng rồi, căn bản không quay được tầng năm!”
Cười lạnh: “Còn có một người—— Triệu Gia Nam!”
Tiện nhân làm cho anh ta tan cửa nát nhà, giết người không thấy máu, cõi đời này còn ai có thể cao minh hơn cô ta?
Anh rể Chu Tử Kiều chết, là tai nạn giao thông bất ngờ, mà lời Triệu Gia Nam nói cũng chỉ là lời nói dối, không biết xấu hổ mà quyến rũ người đàn ông mà thôi, Chị gái Âu Ly chết, là tự sát, mà Triệu Gia Nam làm những chuyện dơ bẩn với chị ấy, cũng theo cái chết của chị ấy không có đối chứng!
Hai sinh mệnh trẻ tuổi, mà chính anh ta cũng trong một đêm cửa nát nhà tan, tất cả những thứ này, đều là do Triệu Gia Nam hại!
Anh ta đã từng, quỳ gối trước mộ phần chị gái, anh rể, dùng máu tươi tế lễ, xin thề với trời, sẽ khiến cho Triệu Gia Nam nợ máu phải trả bằng máu!
Dạ Cô Tinh không lên tiếng nữa, cô đã xem qua tài liệu, cũng đã biết những gì xảy ra trong cuộc đời thời niên thiếu của Âu Dương, rốt cuộc đã trải qua cái gì.
Ý nghĩa của những lời này, cô hiểu, vì thế không hỏi thêm nữa.
Đối với con người Triệu Gia Nam, Âu Dương đã căm thù đến tận xương tuỷ, cô rất khó tưởng tượng, trước kia một thiếu niên mười mấy tuổi, làm sao có thể gánh trên vai huyết hận, ẩn nhẫn không phát tiết, nhiều năm ngủ đông, dựa vào thực lực của chính mình để tiến vào đại học Bắc Kinh, từng bước từng bước tiếp cận mục tiêu báo thù.
Khúm núm, giả ý xu nịnh, anh ta rốt cuộc đã phí bao nhiêu tâm tư và thời gian ở trên người Triệu Gia Nam?
Động tâm nhẫn tính, phải chịu đựng và có nghị lực tới bực này, khiến cho Dạ Cô Tinh không khỏi lau mắt mà nhìn!
Triệu Gia Nam đời này, có thể chịu thiệt thòi ở trên tay Âu Dương, cũng không uổng cô ta dạo quanh đời này một vòng!
Chí ít, có người, dùng hết tất cả, bao gồm cả sinh mệnh, tiền đồ để đánh đổi, muốn đẩy cô ta vào chỗ chết!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)