Ánh mắt Âu Dương sắc bén, toát lên vẻ thù hận: “So với những chuyện khi đó cô làm ra với chị gái tôi, đây đã là gì đâu? Triệu Gia Nam, chúng ta, vẫn còn chưa xong đâu! Ha ha ha……”
Bóng đêm thê lương, trong căn phòng tối tăm mờ ảo, người đàn ông nhặt quần áo trên mặt đất lên, từ từ mặc từng cái vào, cầm cặp mắt kính lên há miệng hà hơi, lại dùng vạt áo lau khô, nghiêm túc đeo lên, lại là dáng vẻ hào hoa phong nhã, mũ áo chỉnh tề.
Người phụ nữ trần truồng từ trên giường ngồi dậy, kéo chăn bông chỉ đủ che kín làn da trắng như tuyết trước ngực, lại lộ ra toàn bộ phía sau lưng, vết máu loang lổ, xanh xanh tím tím.
“Tại sao?” Ánh mắt người phụ nữ trống rỗng vô hồn, như một con rối không còn chút sự sống.
Động tác bẻ cổ áo của người đàn ông hơi ngưng lại, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lùng, chậm rãi đi tới gần bên giường, đưa tay nắm lấy cằm người phụ nữ, để sát mặt vào: “Theo nhu cầu mỗi bên thôi.”
Ánh mắt Triệu Gia Nam lóe lên vẻ hoảng sợ, tất cả những chuyện vừa rồi đều là ác mộng! Lần đầu tiên của cô ta lại bị phương thức cưỡng hiếp cướp đi, đùa bỡn, nhục nhã, vô cùng dằn vặt, địa ngục cũng chỉ là như thế…
Âu Dương nhìn dáng vẻ hoảng sợ của cô ta, một cảm giác hưng phấn xông thẳng lên đại não, trầm thấp nở nụ cười, âm thanh khàn khàn vang vọng trong căn phòng âm u tăm tối, quỷ dị không nói lên lời, lạnh lẽo âm trầm.
“Thật không ngờ, cô em lại là gái trinh. Thế nào? Anh đây làm cho cô em thoải mái chứ? Có muốn lại tới thêm một lần nữa không, anh bảo đảm sẽ cho cô em được dục tiên dục tử, uyển chuyển lưu luyến?”
Đồng tử Triệu Gia Nam đột nhiên co rụt lại, bàn tay nắm chăn bông kịch liệt run rẩy, toàn thân co rúc lại thành một cục, không ngừng lùi về phía sau, cố gắng rời xa ác ma trước mặt này.
“Sợ à?” Âu Dương đắc ý cười: “Không phải nói mấy con đàn bà đê tiện đều rất thích chuyện này sao? Cô đê tiện như thế, mới làm có một lần, làm sao thỏa mãn được cô?”
“À, tôi biết rồi, cô vẫn là lần thứ nhất, chưa được khai phá, tôi không ngại nhận lấy cái hàng nát như cô, chậm rãi nghiên cứu.”
“A —— a —— câm miệng! Câm miệng! Tên cầm thú này! Anh dám cưỡng bức tôi! Tôi muốn báo cảnh sát! Tôi muốn tố cáo anh!” Triệu Gia Nam rốt cục không chịu đựng được những từ ngữ bẩn thỉu này nữa, bịt tai lại, la lên rít gào.
Mặc cho cô ta suy nghĩ muốn nát óc, cũng nghĩ không ra, mọi chuyện tại sao lại thành như thế này!
Âu Dương thích cô ta, cô ta vẫn luôn biết, cô ta đã từng cảm thấy âm thầm đắc ý, dù sao Âu Dương cũng là học bá thiên tài được công nhận trong ngành vật lý, ngoại hình cũng không kém, được rất nhiều nữ sinh vây quanh.
Thế nhưng, người đuổi theo Triệu Gia Nam cô ta cũng không phải số ít, mà Âu Dương cũng chỉ là một cái lốp xe dự phòng mà thôi.
Ròng rã ba năm, thái độ của cô ta luôn hững hờ không rõ, mà Âu Dương lại biểu hiện không oán không đổi, thề thốt sẽ không thay lòng!
Lần lượt tỏ tình, lại bị cô ta từ chối, nhưng anh ta vẫn kiên nhẫn chung thủy, không phải là cô ta chưa từng thấy cảm động, chỉ là nhà Âu Dương quá nghèo, xách giày cho cô ta cũng không xứng, sao cô ta có thể tự hạ thấp thân phận, yêu đương với một sinh viên đại học nghèo túng như vậy?
Từ xưa tới nay, môn đăng hộ đối, Triệu Gia Nam cô ta từ nhỏ đến lớn cái gì cũng phải tốt nhất, người đàn ông trong tương lai cũng phải là nhân trung long phượng!
Nếu không phải lần này vì muốn đẩy ngã Dạ Cô Tinh, mà vừa vặn Âu Dương lại là thành viên trong tổ thi đấu, cô ta mới chủ động lấy lòng anh ta, để anh ta làm nội ứng bên trong phá hoại!
Làm trao đổi, cô ta cũng phải đồng ý một yêu cầu của Âu Dương.
Đơn giản chính là ở bên cạnh anh ta, làm bạn gái anh ta thôi, Triệu Gia Nam không chút do dự, gật đầu đồng ý, làm bạn gái một ngày cũng là bạn gái, làm bạn gái một giờ đồng hồ cũng là bạn gái, yêu đương thôi mà, không thích thì chia tay, một phút trước là người yêu, một phút sau cũng có thể trở thành người xa lạ.
Nhưng cuối cùng vẫn là cô ta đã quá ngây thơ, quá tự phụ, vạn vạn không ngờ tới, Âu Dương lại cưỡng bức cô ta như vậy!
Khi anh ta đè ép trên người cô ta muốn làm gì thì làm, khi anh ta khiến cho cô ta thương tích khắp người, Triệu Gia Nam không tìm thấy một tia nhu tình trong ánh mắt quen thuộc của người đàn ông này, không thấy được một tia thương tiếc, dường như những lời ngon tiếng ngọt kia, sự tỉ mỉ che chở kia đều là giấc mộng.
Làm con sói đói ngủ đông đã lâu, cởi ra lớp da dê, anh ta sẽ không còn chút tính cách của chú dê non, cắn xé, cướp đoạt, từng bước xâm chiếm, nuốt chửng!
“Tố cáo tôi?” Âu Dương kéo người vào trong lồng ngực, khuôn mặt vặn vẹo: “Được, cô đi tố cáo đi! Cô không sợ khắp thiên hạ đều biết cô chỉ là chiếc giày rách, thì cứ việc đi tố cáo đi. Đến lúc đó, tôi sẽ nói, là cô không biết xấu hổ, bỏ thuốc tôi, cởi sạch quần áo nhào vào lồng ngực tôi, đây là phản ứng sinh lý bình thường của đàn ông, tất cả đều là kiệt tác do cô không biết xấu hổ, là cô không chịu được cô đơn, quyến rũ tôi!”
Bốp ——
“Vô liêm sỉ!”
Bốp bốp ——
Hai cái tát vang lên không chút lưu tình, âm thanh vang lên giòn giã: “Đồ khốn! Lại dám đánh tôi? Hai cái tát này là tôi đang dạy cho cô biết, đừng tưởng rằng mình là nữ thần, cao cao tại thượng, thực ra cô còn bẩn thỉu hơn so với bùn đất! Chạm vào cô tôi còn cảm thấy buồn nôn!”
“Bùn đất? Buồn nôn?” Triệu Gia Nam ánh mắt lộ ra vẻ hận thù, cười gằn không ngừng: “Vậy vừa rôi anh làm cái gì? Làm tình với một bãi bùn nhão? Vậy chẳng phải anh càng đáng ghê tởm hơn?”
Hai mắt Âu Dương đỏ ngầu, nụ cười dữ tợn: “Ha ha…… Vì khiến cho cô càng bẩn thỉu càng thối tha hơn, tôi không ngại tự mình thể nghiệm! Triệu Gia Nam, có thể tự tay đòi lại từ trên người cô, cho dù khiến cho bản thân mình cũng bẩn thỉu hôi thối theo, tôi đây cũng không tiếc!”
“Đòi lại?” Trong mắt Triệu Gia Nam hiện lên một tia nghi ngờ: “Tôi nợ anh cái gì? Đáng giá để anh cố gắng hết sức lực mà phá huỷ tôi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)