"Bang Tam Hợp... Hắc bang phía Nam... Ha ha ha... cứ chờ đó!"
Dạ Cô Tinh không hề cảm thấy tức giận chút nào, chỉ mỉm cười hỏi: "Không biết bây giờ tôi đăng ký có phải hơi muộn rồi không?"
Cố Mộng sửng sốt, Vương Trực kinh sợ: "Cô..."
Dạ Cô Tinh liếc một cái, Vương Trực tự động im miệng.
Vương Trực đứng bên cạnh, sốt ruột như kiến bò chảo nóng, đều tại cậu ta! Cô nàng khủng long bạo chúa này chẳng biết nghĩ cái gì, vậy mà lại để cô chủ đứng cùng với mấy người tầm thường lòe loẹt này!
Hoàn toàn chẳng có gì có thể sánh được?!
Nếu như bị anh Vu biết, chắc chắn sẽ mắng cậu ta vô dụng... Hu hu...
Lái chiếc xe Lamborghini, xe sang người đẹp, ngay lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Lúc Dạ Cô Tinh tới chụp ảnh, thấy Vương Trực đang dây dưa cùng một người phụ nữ, cô nhướng mày thích thú.
“Biên tập Cố, sao cô lại có thể làm như vậy?!” Vương Trực cảm thấy phổi mình sắp nổ tung!
Bước chân Cố Mộng ngừng lại, cười lạnh lùng, quay đầu lại: “Vương tổng, tôi cảm thấy trước đây tôi đã nói sự việc rõ ràng rồi, không có quy tắc, sao có thể là một tổ chức tốt. Ở trong kia, tất cả bọn họ đều là những ứng cử viên đã trải qua quy trình sàng lọc như thường lệ. Cuối cùng mới có thể được chọn làm người mẫu trang bìa. Bây giờ anh lại nói cho tôi biết về một người mới, còn muốn đi cửa sau? Anh bảo tôi nên nói chuyện với những người khác như thế nào đây? Sau này, trước mặt những người mẫu đó tôi phải ăn nói thế nào đây? Chuyện này không thể thương lượng được! Tất cả đều phải làm theo trình tự!”
Vương Trực trợn tròn mắt, người phụ nữ này... thật là vô lý! Càn quấy! Quá mức bướng bỉnh!
Nếu đây là một người đàn ông, cậu ta sẽ đấm thẳng cho một cái, bảo đảm sẽ ngoan ngoãn nghe lời ngay lập tức!
“Tôi mặc kệ, đám phụ nữ bên trong kia cô phải bỏ đi ngay lập tức cho tôi, trang bìa đầu tiên của ‘ZARK’ phải do... ‘Áo Tím’ chụp!” Vương Trực chỉ về hướng studio và trưng ra vẻ mặt tự cao tự đại của một ông chủ.
Tốt xấu gì thì hiện tại cậu ta cũng là “tổng biên tập” của Thế Kỷ Phong Thượng. Không phải ai thấy cậu cũng phải chào một câu “Vương tổng” sao? Khụ khụ...... Tuy rằng đó chỉ là trên danh nghĩa....
Cậu ta đã nói qua với Dạ Cô Tinh rồi, chỉ cần tìm được người thích hợp và chịu tiếp nhận vị trí này, thì cậu ta sẽ trở về Ám Dạ......
Vương Trực cảm thấy cuộc sống của một người hoạt động trong lĩnh vực giải trí thực sự không hợp với cậu ta. Hô đánh gọi giết giữa các bang phái vẫn thoải mái hơn. Thật sự sống mái với nhau một phen, đó gọi là một tiếng gọi khiến trời đất mù mịt, mặt trăng và mặt trời đều tắt ngóm.
Đánh một trận! Thực là thoải con mẹ nó mái!
Cậu ta tự cảm thấy mình là một người thô kệch. Tuy rằng đã học đại học, nhưng lại là gà mờ, thấy con đường này không ổn nên đã thôi học... Cho nên, loại công việc mang tính văn vẻ này, nếu làm tạm thời thì còn được. Chứ nếu vẫn tiếp tục thì cậu ta sẽ không ổn mất. Chưa tới một năm, cả người sẽ rỉ sét từ trong ra ngoài!
Sau đó.... hỏng luôn!
Sắc mặt Cố Mộng lạnh như băng, cười giễu cợt: “Thực xin lỗi, bản thân tôi khó lòng thuận theo yêu cầu của Vương tổng! Chỉ cần tôi vẫn còn là tổng biên tập của ‘ZARK’, thì nhất định phải làm việc theo quy tắc!”
“Cô!” Vương Trực thật sự rất muốn nói... vậy thì cô thu dọn đồ đạc cút cho tôi!
Nhưng mà cậu ta bất lực! Người phụ nữ này tuy rằng có chút hung ác, tính tình lại có chút không tốt, tính cách lại tồi tệ đến cực điểm. Nhưng năng lực của cô ta đã có thể lấn át hết.
Có thể nói, ‘ZARK’ chính là dựa vào một tay cô ta mà chống trụ! Trước kia, khi Dương Giang giữ chức tổng biên tập, đều phải nén giận, không dám sa thải người này, huống chi là cậu ta nữa?
Ai bảo ‘ZARK’ là tạp chí duy nhất kiếm được tiền chứ? Ai bảo ‘ZARK’ không thể không có người phụ nữ này chứ?
Được! Được! Cậu ta nhịn!
Khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh lẽo, đáy mắt Cố Mộng tràn đầy sương giá băng: “Vương tổng, nếu không còn việc gì nữa thì tôi xin phép đi làm việc trước. Dù sao thì không phải ai cũng nhàn rỗi như Vương tổng đâu!” Nói xong, cô ta xoay người bước đi, âm thanh giày cao gót dẫm xuống sàn tạo thành tiết tấu nhịp nhàng nhưng lại có cảm giác rất mạnh.
“Nè! Từ từ... lời này của cô là có ý gì chứ? Sao lại châm chọc tôi?” Vương Trực cảm giác trong lòng bùng lên một ngọn lửa giận, muốn nhịn cũng không nhịn nổi! Thật sự... thật sự... rất muốn mắng người phụ nữ cổ hủ bảo thủ này! Tốt nhất đốt cô ta thành một con khủng long bạo chúa mẹ luôn đi!
“Ý trên mặt chữ! Còn nếu Vương tổng muốn hiểu cách khác thì xin cứ tự nhiên!”
“Cô!”
Vương Trực nhíu mày: "Ý gì?”
“Ý của tôi chính là... muốn đoạt được suất ở trang bìa lần này thì phải dựa vào năng lực! Nhân tiện, nhắc nhở một chút, thông thường, tôi sẽ không sử dụng một ngôi sao điện ảnh nào mà ngay cả dáng chụp cơ bản cũng không biết!”
Hơn nữa Cố Mộng còn rõ ràng nhấn mạnh hơn bốn chữ “ngôi sao điện ảnh”.
“ZARK” vốn là tạp chí thời trang. Từ trước tới nay nhân vật ở bìa tạp chí luôn là những siêu mẫu hạng nhất nhì trong nước. Với thái độ chuyên nghiệp, cùng với gu thời trang chuyên nghiệp. Dường như có rất ít ngôi sao điện ảnh và ca sĩ có thể lên trang bìa của tạp chí này.
Vô hình chung, nó đã cho mọi người một ám chỉ rằng... chúng tôi dựa vào sự chuyên nghiệp chứ không phải sự nổi tiếng. Cho nên, không phải ngẫu nhiên mà “ZARK” có thể chiếm một vị trí trong ngành công nghiệp thời trang!
“Biên tập Cố nói không sai, không có quy tắc, thì không thể có tổ chức tốt, tất cả đều phải đi theo trình tự!” Một giọng nói nhẹ nhàng nhàn nhạt vang lên từ sau lưng hai người, không nhanh không chậm, còn có cảm giác mỹ lệ!
Ánh mắt Vương Trực vui vẻ, lại lập tức xấu hổ gãi đầu, giống như không làm tốt công việc được giao....
Dạ Cô Tinh thản nhiên mỉm cười, đôi mi thanh tú của Cố Mộng nhướng lên. Giữa hai người phụ nữ là một người đàn ông đang khó hiểu. Từ xa xa nhìn nhau, khí thế trong mắt họ va chạm, chợt tựa như vang lên tiếng nổ nhỏ lách tách của tia lửa điện.
Phần thân trên của người phụ nữ mặc chiếc áo vest màu cam, được trang trí bằng lớp ren lót màu trắng, chuyên nghiệp nhưng không mất tính sành điệu. Chiếc váy khoét hông màu xám nhạt tôn lên đường cong hoàn mỹ của phần dưới cơ thể. Nước da trắng nõn, chiếc mũi cao thẳng và môi anh đào, lông mày lá liễu thon dài, lại thêm gọng kính đen dày phía trên sống mũi có chút không hợp cho lắm, làm giảm bớt một chút mỹ cảm, nhưng lại thêm vài phần trầm ổn.
Tóc đen búi gọn sau đầu, ngoại hình cẩn thận tỉ mỉ, làm tăng thêm vài phần phong thái.
Đó là một người phụ nữ vừa khôn khéo, vừa giỏi giang. Dạ Cô Tinh thầm đưa ra kết luận trong lòng.
Mà Cố Mộng cũng yên lặng đánh giá người phụ nữ trước mặt này. Trong nháy mắt quay đầu lại, cô ta có chút sững sờ, đáy mắt lóe lên ngạc nhiên. Lần đầu tiên, gặp một người cùng là phụ nữ, nhưng lại có thể làm cho cô ta có cảm giác như vậy, mà cô ta biết rõ ràng xu hướng tính dục của mình là bình thường.
Cô gái đối diện mặc váy liền màu tím nhạt dài tới đầu gối, lộ ra bắp chân trắng nõn, thon thả. Chiếc váy được điểm xuyết những bông hoa nhỏ màu tím sẫm, là một kiểu dáng đơn giản, bình thường. Nhưng khi mặc lên người thì lại tươi tắn, trang nhã, xinh đẹp, còn có chút không thể miêu tả bằng lời. Xinh đẹp đoan trang, thần thánh tới mức có cảm giác không thể chạm đến. Mà đặc biệt chính là khuôn mặt tuyệt mỹ kia khiến bao người phải khao khát.
Môi hồng như hoa anh đào, đôi mắt đen láy, sống mũi cao nhỏ nhắn, làn da trắng mịn như sứ. Ánh mặt trời vừa vặn chiếu tới, chỉ cần liếc mắt một cái đã khiến người ta suýt nữa hít thở không thông.
Đó là người con gái không chỉ có vẻ ngoài xuất sắc mà còn có cả sức quyến rũ nữa. Trong lòng Cố Mộng đưa ra đánh giá.
"Biên tập Cố, xin chào, tôi là Dạ Cô Tinh.”
“Xin chào."
Hai người gật đầu chào hỏi lẫn nhau.
Cố Mộng suy xét một chút, dường như đã đoán ra người đến là ai, đứng thứ nhất trên top hotsearch của Weibo mấy hôm nay, cô ta có muốn không biết cũng khó! Cô ta đã xem xấp ảnh kia, cũng đồng ý rằng vẻ ngoài của ‘Áo Tím’ không có gì để soi mói. Nhưng cũng chỉ giới hạn trong ngoại hình mà thôi, cái giới giải trí nhìn mặt này không thiếu người đẹp.
Đẹp thì có đẹp, nhưng cũng chỉ có vậy. Đây là phản ứng đầu tiên của Cố Mộng sau khi xem xấp ảnh chụp.
Vậy mà hôm nay nhìn thấy người thật rồi, cô ta lại cảm thấy chấn động. Thì ra vẻ đẹp của cô gái này, không nằm ở khuôn mặt, mà là khí chất... Nhẹ nhàng, thướt tha lại quyến rũ.
Ngay khi cô đứng trước mặt, thứ đầu tiên cảm nhận được không phải là thị giác, mà là các giác quan. Cái cảm giác này, lặng lẽ như làn khói xanh của dãy núi nơi xa, sạch trong như băng sương vùng địa cực!
"Cô Dạ, cảm ơn sự thông cảm của cô, mỗi ngành đều có quy tắc riêng của nó, rất xin lỗi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

