Sự biết ơn và cảm động hiện lên trong mắt Hứa Đình, cô “ừm” một tiếng thật to rồi nhảy nhót rời đi....
An, Kỷ, Giang, Tần là bốn gia tộc lớn ở thủ đô.
Nhà họ An có lịch sử lâu đời nhất. Ngược dòng về ba trăm năm trước, thời Thánh Tổ Khang Hi, gia phả của nhà họ An từng ghi chép lại. Ngày mùng năm tháng giêng năm Khang Hi thứ 59, Huyền Diệp quyết định đưa đại quân tiến vào Tây Tạng lần nữa. Trong cuộc chiến lần này, gia chủ đời thứ nhất của nhà họ An được phong chức đại tướng quân viễn chinh, dẫn quân từ Tây Ninh di chuyển đến Mục Lỗ Ô, chờ thời cơ phát động tấn công Khách Lạt. Trải qua cuộc chiến này, tổ tiên nhà họ An công lao hiển hách, được phong làm thượng thư, thăng quan tiến chức, đạt được đỉnh cao danh vọng. Từ đây về sau nhà họ An một bước lên mây.
Sau này lại trải qua thời kỳ dân quốc, từ Bắc Bình di chuyển đến Thượng Hải. Lúc đó Nhà họ An ngoại trừ liên quan đến chính trị và quân đội ra, còn liên kết với các bang phái lớn nhỏ khác ở bến Thượng Hải. Để bảo vệ bang hội, nhà họ An đã dựa vào thực lực và mối quan hệ trong hai giới chính trị và quân sự của mình. Họ cũng đã từng chiếm được bảy mươi phần trăm bến tàu vận chuyển ở bến Thượng Hải. Xứng đáng trở thành “Thủ lĩnh giới hắc đạo”.
Việc làm ăn cũng lần lượt phát triển, kỹ viện, cửa hàng thuốc lá, công ty công thương nghiệp, dệt may, in nhuộm, bột mì, đóng thuyền… Ngành nghề nào cũng có sự góp mặt của nhà họ An, do đó tích lũy được không ít của cải.
Sức mạnh của nhà họ An đã từng dẫn đến sự chú ý của những quan chức cấp cao khác ở trong nước. Vì để bảo vệ bản thân, họ không thể không lần lượt dời thế lực của mình ra nước ngoài. Vào mười năm trước, nhà họ An cũng chỉ trở về Chiếm Ngao, không xuất hiện trong nước nữa.
Vì vậy, sự trở về của An Tuyển Hoàng nhất định sẽ gây ra một trận sóng to gió lớn. Bên dưới cơn sóng ngầm cuồn cuộn đó, không rõ rồi sẽ có thêm bao nhiêu vong hồn làm vật hi sinh!
Nhưng, đi đến tình cảnh ngày hôm nay, đã từ lâu không phải nhà họ An không tranh không đoạt. Hoặc là nói, không phải do An Tuyển Hoàng tranh đoạt!
Tuy anh chưa từng nói, nhưng Dạ Cô Tinh có thể nhìn ra được, người đàn ông này có dã tâm chiếm lấy thiên hạ, cũng có năng lực quan sát muôn người.
“Em sợ sao?” Sợ một người tràn đầy dã tâm như anh không?
Dạ Cô Tinh lắc đầu, đôi mắt sáng trong kiên định nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi nói: “Người đàn ông của em, nên là người có ý muốn tranh giành thiên hạ!”
Cả người An Tuyển Hoàng chấn động, hóa ra là cô biết! Cô đều hiểu!
Ngạc nhiên, vui mừng, tự hào, yêu thương, tất cả những cảm xúc đó đều hiện lên trong mắt anh, cuồn cuộn rồi dần lan tràn. Giống như tìm được một nửa còn lại của bản thân trong bóng tối. Tựa như cô đã hòa nhập vào xương cốt, hòa tan vào trong máu thịt của anh từ lâu!
Mười ngón tay đan nhau, khăng khít chặt chẽ không rời. Có được người vợ như vậy… còn cầu mong gì nữa!
“Chúng ta. Cùng nhau.” Anh nắm chặt tay cô, trầm giọng nói. Nhiệt huyết toàn thân đều sôi sục dâng trào, trái tim anh chỉ đập vì người con gái này.
Dạ Cô Tinh nở nụ cười, đôi mắt cô rực rỡ trong đêm, rạng rỡ phát sáng, nét mặt tươi cười như hoa, vô cùng xinh đẹp: “Được.”
Cô có linh cảm, kiếp này của cô chính là vì người đàn ông này mà đến. Họ sẽ tay nắm tay vai kề vai, cùng nhau mỉm cười nhìn muôn dân trăm họ!
Thông qua lời giải thích đơn giản của An Tuyển Hoàng, Dạ Cô Tinh cũng phần nào hiểu được ba gia tộc còn lại.
Cả ba gia tộc này đều là từ sau khi thống nhất mới bắt đầu nổi lên. Cho dù là về của cải hay là nhân lực và các mối quan hệ, đều không bao giờ có thể so được với sự hùng hậu của nhà họ An.
Gia chủ đời trước, cũng chính là An Bính Hiền, cha của An Tuyển Hoàng. Ông đã lấy Kỷ Tình, con gái của nhà họ Kỷ. Từ đó hai nhà An Kỷ kết thông gia, tạo thành một khối liên kết chắc chắn.
Nhà họ An thông qua nhà họ Kỷ, gián tiếp bảo toàn thế lực hắc bang ở phương Bắc.
Còn nhà họ Kỷ thì dựa vào mối quan hệ với nhà họ An mà lên như diều gặp gió.
Gia tộc đứng dưới nhà họ Kỷ là nhà họ Giang, dưới nhà họ Giang là Nhà họ Tần, còn những thế lực khác thì không đáng nhắc đến.
Nhà họ Kỷ, nhà họ Giang nắm quân đội, nhà họ Tần thiên về chính trị.
Tuy nghề chính của nhà họ An là hắc đạo, nhưng lại có mối quan hệ không bình thường với hai phía quân đội và chính trị.
Theo lời An Tuyển Hoàng nói, cô cũng đã nhận ra được một điểm vô cùng quan trọng. Đó chính là An Tuyển Hoàng không để ý đến ba gia tộc này, thậm chí còn hơi chán ghét họ, bao gồm cả gia tộc của mẹ anh, nhà họ Kỷ.
Đây xem như là một điểm khá tốt. Nếu ba gia tộc đó không đụng vào cô thì vẫn ổn. Còn nếu thật sự dám có ý nhằm vào cô, thì đừng trách cô ăn miếng trả miếng, lấy bạo lực chống lại bạo lực!
“Của em.” An Tuyển Hoàng trầm giọng nói.
“Cái gì?”
“Thế lực của em.”
Dạ Cô Tinh khẽ nhíu mày, người đàn ông này vậy mà lại biết trong tay cô có thế lực? Có điều, cô còn chưa ngốc đến mức chất vấn An Tuyển Hoàng có phải tìm người điều tra cô hay không. Nếu anh thật sự giấu cô tìm người điều tra, dựa vào mạng lưới tình báo của nhà họ An, thì An Tuyển Hoàng cần gì phải hỏi như vậy.
Sao anh ấy lại biết được?
Giống như nhận ra được nghi vấn trong lòng cô, anh lên tiếng giải thích: “Bang Tam Hợp.”
Dạ Cô Tinh đột nhiên tỉnh ngộ. Lần trước bị bang Tam Hợp đuổi giết, nếu không có liên hệ với hắc bang, thì bang Tam Hợp cũng sẽ không nhằm vào cô. Thật không ngờ, người đàn ông này lại nhạy bén đến như vậy.
“Kỹ thuật bắn súng rất tốt.”
Dạ Cô Tinh sửng sốt, lập tức kiêu ngạo ngẩng đầu, mi mắt cong cong, nói: “Tất nhiên rồi!”
Trong số mười sáu người trong tổ huấn luyện, kỹ thuật dùng súng của cô và Thập Tam là tốt nhất. Nhiều lần diễn tập thực chiến, ngay cả huấn luyện viên cũng bị hai người bọn cô tiêu diệt!
Nghĩ đến Thập Tam, ánh mắt của cô hiện lên sự chán nản. Không biết khi nào mới có thể gặp lại những anh chị em đang thất lạc bên ngoài....
Dường như nhận ra tâm trạng của cô đột nhiên sa sút, An Tuyển Hoàng đưa tay, vụng về vỗ lên tấm lưng nhỏ bé gầy yếu của cô. Lực tay của anh nhẹ nhàng, dịu dàng tràn đầy an ủi. Tuy anh không nói gì, nhưng Dạ Cô Tinh lại cảm nhận được sự đau lòng của anh.
Ánh sáng trong mắt cô vốn dĩ đã lụi tàn nhưng lại lần nữa được thắp sáng. Ngày mai, ngày mai chính là ngày chụp ảnh bìa cho tạp chí “ZARK”, cô nhất định sẽ tìm tất cả bọn họ trở về…
Còn về thế lực của cô, Dạ Cô Tinh tạm thời vẫn không muốn nói ra. Một chút sức mạnh giờ đây của cô, so với người có được tất cả như anh thì rõ ràng là kiến chọi với voi. Cô muốn làm cho thực lực của bản thân mạnh mẽ hơn, để có đủ tư cách kề vai sát cánh cùng anh!
Cô không lo lắng việc An Tuyển Hoàng sẽ ở sau lưng điều tra về cô. Một là vì cô tin tưởng anh sẽ không làm như vậy. Hai là vì, thân phận thật sự của cô đã được che giấu rất hoàn hảo. Ngoại trừ vài vị cấp cao trong Ám Dạ biết được ra, thì những kẻ khác đều đã bị giết chết. Cho dù mạng lưới tình báo của nhà họ An có mạnh hơn nữa, nếu muốn truy đuổi đến cùng thì vẫn phải bỏ ra không ít công sức!
Bóng đêm tĩnh lặng, ánh đèn lay lắt. Sự cuộn trào mãnh liệt đang được ẩn giấu dưới vỏ bọc yên bình này.
Một buổi tối bình yên, ngày hôm sau giới quyền quý ở thủ đô lại ồn ào, nổi lên một trận sóng to gió lớn.
Đầu tiên là người của nhà họ Kỷ trong giới chính trị không biết vì sao lại được ủy ban kỷ luật ‘mời đi uống trà’. Tiếp đó là người chi phụ của nhà họ Giang trong quân đội bởi vì “gây trở ngại trong quá trình quân đội đang diễn tập thực chiến”, bị cấp trên tạm thời cách chức điều tra. Nhà họ Vương, nhà họ Lý, nhà họ Tống, nhà họ Lận, nhà họ Cát. Các thế lực gia tộc tuyến hai đều gặp chuyện. Hành động quy mô lớn như vậy, còn liên lụy đến hai trong số bốn gia tộc lớn. Ai lại có thể ra đòn mạnh như thế?
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, sững sờ, ngây ngốc, nơm nớp lo sợ, như đang đứng trên lớp băng mỏng, chỉ hi vọng vận rủi đừng rơi xuống đầu của bản thân.
Vào lúc này, ai cũng sợ bóng sợ gió, lúc nào cũng trong trạng thái nghi ngờ.
Đang trong giai đoạn thanh trừ quy mô lớn như vậy, việc một đội trưởng của đội trinh sát bị cách chức, chịu thẩm tra, chịu hình phạt, thực sự là chuyện nhỏ không đáng kể. Nhưng nếu là người có giác quan nhạy bén thì có thể dựa vào việc này mà hiểu ra được một hai phần.
Tôn Trường Đức, kẻ có dính líu đến hành vi hối lộ, bao che tội phạm, cưỡng hiếp thiếu nữ vị thành niên, che giấu cho hắc bang. Ngay hôm đó đã bị tạm giữ thẩm vấn, không cho bảo lãnh, không bao lâu nữa cơ quan công tố sẽ tiến hành khởi tố.
Trong giây phút bị bắt, Tôn Trường Đức vẫn còn không hiểu được rốt cuộc bản thân đã đắc tội với ai. Ông ta gọi điện cho cấp trên, bị cúp máy, lại liên hệ với anh em họ đang làm việc tại tòa án.
“Nể tình là người thân, tôi cũng không giấu ông. Cấp trên đã đưa lệnh xuống, nói rõ ràng là phải điều tra đến cùng. ‘Điều tra đến cùng’ ở đây là ý gì, ông chắc hẳn cũng đã hiểu chứ? Haiz…”
Tôn Trường Đức như bị sét đánh, giọng nói mang theo sự run sợ: “Là.. là ai?” Là ai muốn xử lý ông ta? Là ai muốn dồn ông ta vào chỗ chết?
Mọi thứ đến quá đột ngột, không hề báo trước. Thậm chí ông ta còn tự nghi ngờ có phải mình đang nằm mơ hay không!
Điều tra đến cùng! Tra đến cùng! Một khi chuyện này điều tra ra, ông ta coi như xong đời!
"Văn bản là từ trên bộ tư pháp trực tiếp giao cho tòa án. Ông tự lo cho mình đi..."
Tôn Trường Đức mặt vàng như nghệ, ánh mắt trở nên điên cuồng, cười ha hả, bộ tư pháp?! Một đội trưởng đội cảnh sát nhỏ bé như ông ta có năng lực gì mà kinh động đến cả lãnh đạo cấp cao rồi, cũng không ngần ngại mà ra tay xử lí ông ta mạnh như vậy!
Nghĩ đến người đàn ông khí thế phi phàm tối hôm qua, ông ta có hối hận cũng đã muộn! Hối hận cũng đã muộn!
Tôn Trường Đức bị bắt giữ và bị xét xử cùng ngày, sau đó bị truy tố ra tòa. Tất cả các chứng cứ đều đầy đủ, không thể chối cãi. Phiên sơ thẩm được mở ngay lập tức, định tội, kết án tù chung thân và bị tước quyền chính trị suốt đời!
Mạnh mẽ vang dội như vậy, chưa từng gặp, cũng chưa từng nghe!
Trong lúc nhất thời, người nào hiểu chuyện dường như ngửi đâu đó được chút manh mối, tìm hiểu nguồn gốc, lại phát hiện ra bí mật động trời!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

