Giọng nói của Nguyệt Vô Tình lạnh lẽo: “Quẻ đại hung!”
An Nghị đứng dậy, cười sảng khoái, không hề nhìn ra sự phiền não vì bị nhánh thứ ba chèn ép, nói với Kỷ Tình đang ngồi ở phía trên: “Tôi xin phép thay mặt Hinh Nhã cảm ơn sự nâng đỡ của phu nhân trước. Vốn dĩ con bé Hinh Nhã này tính tình rất nhút nhát, có chuyện gì đều giấu ở trong lòng. Chúng tôi là bậc trưởng bối cũng không để ý được đến nó nhiều. May mà ba năm qua có phu nhân bồi dưỡng dạy dỗ tử tế, tôi nghĩ tính tình và nhân phẩm của con bé cũng đã được rèn luyện cẩn thận. Đây không phải là An Nghị tôi muốn khen nó, nhưng mà tính cách Hinh Nhã dịu dàng nhẹ nhàng, lại lương thiện, là con của vợ cả nhà họ Ôn. Từ tính tình đến bối cảnh đều rất xứng đáng với vị trí chủ mẫu nhà họ An chúng ta.”
Kỷ Tình chậm rãi nở nụ cười, khóe môi cong mang theo mấy phần khó đoán, thuận theo lời của An Nghị mà khích lệ: “Hinh Nhã đúng là một đứa con ngoan, tính cách rộng lượng, dịu dàng tao nhã. Đúng là một đôi trời sinh với Tuyển Hoàng. Tôi đã báo cho gia chủ nhà họ Ôn rồi, tin là mấy ngày nữa người nhà họ Ôn sẽ qua đây, để cả hai nhà cùng bàn chuyện hôn sự.”
Lời khen của Kỷ Tình không có lấy một câu giả dối, tất cả đều xuất phát từ nội tâm. Ôn Hinh Nhã ở bên cạnh bà ta ba năm, đã để lại cho bà ta ấn tượng về một cô gái không chỉ có tính cách nhút nhát, mà còn không có lấy một chút chủ kiến nào. Nói dễ nghe thì là tiểu thư khuê các dịu dàng thanh tao. Còn nói khó nghe hơn, chỉ là một con rối gỗ tùy ý người ta điều khiển, không hơn không kém.
Bà ta làm cái chức quản lý nội vụ này bao nhiêu năm nay, nắm quyền sinh sát trong tay. Làm sao có thể cam tâm tình nguyện nhường lại cho người khác, làm một bà lão nhàn hạ được?
Thứ gọi là quyền lực, chính là thứ mà bạn phải sở hữu nó mới có thể hiểu được sức mạnh tiềm tàng trong nó. Bao nhiêu năm như thế, bà ta có thể trấn áp được đám phụ nữ trong hậu viện, còn không phải là nhờ vào cái quyền lực của vị trí chủ mẫu nhà họ An này ư?
Bây giờ An Tuyển Hoàng mới là gia chủ nhà họ An, địa vị cực kỳ cao, sớm hay muộn cũng phải lấy vợ. Cộng thêm việc mẹ con hai người vốn dĩ đã không thân thiết. Thế cho nên thay vì ngồi chờ cho người phụ nữ khác đến tranh giành với mình, không bằng ra tay trước, sắp xếp một con rối dễ có thể thao túng. Đến lúc đó, quyền lực trong nhà họ An vẫn nằm trong tay bà ta như cũ.
Trong lúc Kỷ Tình đang âm thầm vui sướng, đắc ý với dự định của mình, thì Nguyệt Vô Tinh lại nở nụ cười chế giễu. Vì anh ta đã cảm nhận được sự tức giận của người đang ngồi bên cạnh.
Tự tiện nhắc đến việc kết hôn lấy vợ, An Tuyển Hoàng đã hơi nhíu mày, cả người toát ra một làn hơi lạnh, giống như ngăn cách với tất cả mọi người còn lại qua một bức tường bằng băng lạnh, sắc mặt lạnh nhạt khiến mọi người không biết anh đang nghĩ gì.
Con người luôn có sự tò mò đối với những việc chưa biết, đồng thời cũng có kính sợ.
Mà An Tuyển Hoàng chính là cái “chưa biết” của mọi người.
Người đàn ông này vừa như thần linh, không thể chạm tới, lại vừa như ác quỷ địa ngục, lạnh lùng và vô tình.
Cho nên trong trường hợp An Tuyển Hoàng chưa bày tỏ thái độ của mình, mọi người sẽ lựa chọn bàng quan ngồi nhìn.
Nếu như An Nghị tinh ý hơn một chút thì ông ta sẽ phát hiện. Rằng lúc chuyển chủ đề từ việc tranh chấp giữa nhánh thứ ba và thứ năm đến chuyện hôn nhân, trừ trưởng lão nhánh thứ nhất lên tiếng hỏi một câu, tất cả mọi người còn lại chưa hề nói một câu nào!
Cho nên cả cái phòng hội nghị chỉ nghe thấy tiếng hai người Kỷ Tình và An Nghị, kẻ tung người hứng, khen lấy khen để Ôn Hinh Nhã.
Bầu không khí có hơi lạnh lẽo, lại hơi buồn cười.
Mí mắt An Tuyển Hoàng khẽ nhúc nhích, giống như là vừa tỉnh lại, nhưng vẫn không mở ra. Trừ vị trưởng lão của nhánh thứ ba ra, mọi người ngồi phía dưới đều âm thầm đánh giá, đoán xem người đứng đầu này đang suy nghĩ gì. Thấy mắt người nọ vẫn chưa mở ra, trong lòng bọn họ âm thầm thở dài, áp lực vô hình này khiến bọn họ không thể nào thở nổi.
Ngay lúc mọi người vừa mới bình tĩnh một chút, đôi mắt kia đột nhiên mở ra mà không hề báo trước. Một luồng sát khí tràn ra như cơn đại hồng thủy, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Lập tức khiến cho mọi người cảm thấy như đang ngồi ở một nơi toàn là băng tuyết, trước mắt là hoang địa. Chỉ trong chốc lát, tất cả mọi thứ đều đóng băng lại.
Trong lòng bọn họ thầm kêu không xong rồi.
Đến lúc này Kỷ Tình vẫn chưa cảm nhận được không khí trong phòng đã thay đổi, vẫn đang nói với An Nghị về chuyện nên cử ai đi đón nhà họ Ôn đến, nên bày tiệc tiếp đón như thế nào.
“Hinh Nhã ấy à, con bé theo tôi đã ba năm, cũng coi như một nửa là con gái tôi. Hôm nay con gái đã làm vợ người ta, về sau coi như tôi với nhà họ Ôn là người một nhà rồi. Tuy rằng người một nhà lại không có bên ngoại, nhưng thủ tục thì vẫn không thể…”
“Đủ rồi.” Giọng nói lạnh lẽo vang lên, như đao băng sắc bén cắt qua không khí đang ngưng đọng lại. Mỗi nơi lưỡi dao lướt qua đều thấy sự nghiêm nghị, lạnh lẽo đến tận xương. Rõ ràng không hề có bất kỳ tâm trạng nào, nhưng lại khiến người ta không rét mà run.
Kỷ Tình đột nhiên giống như con vịt bị bóp cổ, nụ cười trên mặt trở nên cứng đờ.
Trưởng lão nhánh thứ năm nghe thế thì hoảng sợ, lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng đứng sang một bên, mồ hôi đã chảy ròng ròng sau lưng.
“Về sau, tôi không muốn nghe thấy chuyện này một lần nào nữa.” An Tuyển Hoàng nheo mắt đầy nguy hiểm, một làn khí lạnh quét qua, cả người tỏa ra sự lạnh lẽo một cách rõ ràng, áp lực tỏa đến từng người trong phòng, sắc như dao, nhọn như kim.
Rồi sau đó đứng dậy bỏ đi.
Đến tận khi An Tuyển Hoàng đã bỏ đi xa không còn thấy bóng dáng nữa, cả phòng hội nghị vẫn lặng ngắt như tờ, đến mức nếu có một chiếc kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy tiếng.
An Nghị lau mồ hôi lạnh trên trán, hai bả vai buông thõng. Sắc mặt Kỷ Tình vừa xanh vừa đỏ, trong mắt không che giấu nổi tức giận và xấu hổ. Thế nhưng bà ta chỉ có thể siết chặt nắm tay, ngón tay bấm vào lòng bàn tay, liên tục tự nói với chính mình: Phải nhịn, phải nhịn!
Nếu như không phải trải qua mười tháng mang thai, có khi bà đã thật sự nghi ngờ, liệu đây có phải là đứa con trai chính mình sinh ra hay không. Biết thế lúc đầu đã không làm thì thôi, đã làm là làm cho tới, nên khiến cho nó…
Minh Chiêu, Minh Triệt đã theo An Tuyển Hoàng bỏ đi từ lâu. Nhìn thấy đám người nhà họ An lòng dạ nham hiểm, đặc biệt là bà già kia thì càng thấy buồn nôn.
Thấy bóng lưng ba người đã bỏ đi, Nguyệt Vô Tình khổ sở vuốt mũi. Chậc, sao lúc nào cũng là anh ta xử lý hậu quả? Anh ta cũng muốn phủi mông bỏ đi như thế lắm chứ!
Đứng dậy quét mắt quanh phòng một cái, một áp lực rất lớn tỏa ra từ người đàn ông mặc đồ đỏ này. Mái tóc đen dài, hai mắt màu xanh nhạt như biển cả mênh mông dịu dàng, nhưng lúc này lại như là đáy biển băng lạnh. Không lạnh lẽo thấu xương như An Tuyển Hoàng, nhưng vẫn đủ để đóng băng người khác.
Trong một góc không ai chú ý đến, một bóng dáng mảnh khảnh đứng dựa vào cửa sổ, chứng kiến hết tất cả mọi chuyện xảy ra trong phòng hội nghị.
Bóng người nhỏ bé như cành liễu đung đưa trong gió xuân, một đôi mắt xinh đẹp tỏa ra hơi nước mờ mịt, làn da trắng trẻo, khuôn mặt tinh tế bây giờ lại vì một người đàn ông chưa từng nhìn cô lấy một lần mà lộ ra vẻ đau thương.
Anh là ước mơ của cô, là chấp niệm của cô, cũng là thứ mà cả đời này cô không buông bỏ được..............
...
Kiến trúc của nhà họ An được xây theo kiểu cổ kính, hòa quyện cùng hơi thở cổ xưa độc đáo quá mức làm người khác choáng váng. Năm bước gặp một lầu, mười bước một các, hành lang thì quanh co, mái hiên nhà cao có hình răng cưa, mỗi loại địa thế như đang trong trạng thái chiến đấu.
Trước kia Tần Thủy Hoàng cho xây dựng cung A Phòng để lấy đất trời xây dựng cơ nghiệp. Lúc ban đầu, nhà họ An định cư ở Chiếm Ngao, sao mà lại không có tham vọng lập nghiệp?
Đây chính là một gia tộc tràn ngập tham lam và tham vọng quyền lực. Bây giờ, lại có một người nuôi dã tâm nắm giữ quyền lực, tưởng tượng đến sự huy hoàng của nhà họ An trong tương lai...
Nhưng giờ phút này, một góc của căn nhà có kiến trúc cổ kính dày đặc lại phát ra tiếng giận dữ mắng mỏ của một người phụ nữ, kèm theo tiếng đồ vật bị đập mạnh xuống dưới đất, đặc biệt chói tai giữa buổi chiều yên tĩnh thanh bình!
“Đồ bất hiếu! Bất hiếu! Tại sao nó dám đối xử với mẹ mình như thế, nó có còn là con người không? Thực là có mắt như mù mà, không bằng súc sinh!” Người phụ nữ vừa chửi ầm ĩ, vừa hất hết sạch những bình lọ trên bàn trang điểm xuống đất.
Còn người ấy là ai, ngoại trừ Kỷ Tình bị con ruột của mình làm cho mất mặt trong phòng nghị sự, thì còn ai vào đây nữa.
An Tuyển Hoàng đã khiến cho bà ta không còn mặt mũi trước mười lăm vị trưởng lão các nhánh con của gia tộc. Những ánh mắt cười nhạo, khinh miệt của mấy lão già đó, cứ như đang xem một tên hề diễn hài. Nhớ đến điều này, trong lòng Kỷ Tình tức giận không thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)