Nhưng gia chủ cũng đã 29 tuổi rồi, chuyện này còn muốn trì hoãn đến bao giờ chứ?
Một giọng nói đầy nữ tính trầm thấp lạnh lùng vang lên. Đây là sự bình tĩnh được rèn dũa sau khi đã thấy qua nhiều chuyện sóng to gió lớn.
Làm chủ việc trong nhà với quyền hạn cực lớn mấy mươi năm, Kỷ Tình thân là phụ nữ nhưng rất khí chất. Tuy rằng uy quyền không bằng An Tuyển Hoàng, nhưng như vậy đối cũng không dễ dàng gì với một người phụ nữ.
Phu nhân có quyền chiếm một chỗ trong phòng hội nghị, thế nhưng địa vị không cao lắm, cách bàn hội nghị trong phạm vi 1 mét không được xuất hiện phụ nữ. Cho nên Kỷ Tình chỉ có thể ngồi phía sau An Tuyển Hoàng, cách xa vị trí bàn hội nghị.
Trong lúc đàn ông bàn chuyện chính, phụ nữ không được chen ngang vào, nếu không sẽ bị mời ra khỏi phòng hội nghị. Thế cho nên việc tranh cãi giữa nhánh thứ ba và thứ năm lúc nãy, Kỷ Tình không hề lên tiếng, và cũng không có tư cách lên tiếng.
An Tuyển Hoàng nghe thấy lời của Kỷ Tình cũng không hề chớp mắt dù chỉ một cái, vẻ mặt lạnh nhạt, không nói câu nào.
Lông mày Kỷ Tình nhíu chặt lại, trong lòng bà cảm thấy cực kỳ tức giận nhưng vẫn phải nhịn xuống. Tức giận ư, bà không có tư cách để tức giận! Quản lý nội vụ bao nhiêu năm nay, cả cái nhà này là thiên hạ của bà, quyền sinh sát đều nằm trong tay bà. Tất cả sự sống hay chết của đám phụ nữ kia đều nằm trong quyết định của bà. Thế nhưng cứ mỗi khi đến chuyện của cánh đàn ông, là bà lại không hề có bất kỳ quyền phát ngôn nào cả.
Tất cả những người bên dưới đều biết rõ ràng quan hệ mẹ con giữa hai người này không tốt. Cho nên họ cũng không thấy có gì bất ổn.
“Phu nhân, bà có thể tùy ý xem xét chuyện vặt bên nội vụ. Nhưng việc chính ở đại sảnh thì… sợ là không thích hợp cho lắm?” Nguyệt Vô Tình khẽ cười nói, trong giọng nói không hề có một sự cung kính nào, mà ngược lại còn đang ngầm ám chỉ Kỷ Tình không làm tốt chức vụ của mình, có chút chuyện vặt bên nội vụ cũng phải lôi ra để nói.
Sắc mặt Kỷ Tình không hề thay đổi, nhàn nhạt liếc một cái, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhẹ: “Hộ pháp Nguyệt nói thế là không đúng rồi. Việc này liên quan đến chuyện lớn cả đời của gia chủ, cũng liên quan đến việc chọn chủ mẫu tương lai cho nhà họ An. Chuyện quan trọng như thế, tại sao lại có thể nói là không thích hợp được?”
Sắc mặt của Nguyệt Vô Tình hơi ngạc nhiên, sau đó khóe môi nhàn nhạt nở nụ cười, nhìn về phía người đang ngồi trên vị trí trên cao kia.
Xem ra, bà An lại đang tính toán cái gì rồi. Chỉ đáng tiếc cuối cùng cũng sẽ thất bại mà thôi. Bao nhiêu năm như thế rồi mà bà ta vẫn chưa chịu ngồi yên à?
Đúng là có vài người rất cứng đầu, thậm chí có đụng vào tường chảy máu rồi vẫn không chịu quay đầu lại.
Ánh mắt Nguyệt Vô Tình lộ ra vẻ châm chọc.
An Tuyển Hoàng vẫn giữ im lặng, nhưng quanh người đã tỏa ra sự lạnh lẽo. Kể cả Kỷ Tình là mẹ của mình, ánh mắt của anh vẫn chưa bao giờ nhìn thẳng vào bà ta.
Các trưởng lão ngồi bên dưới bắt đầu xôn xao, không lẽ phu nhân đã có tính toán rồi? Phải biết rằng vợ cả của gia chủ, đồng nghĩa với việc nắm quyền quản lý toàn bộ nội vụ của nhà họ An. Vị trí này là ước mơ của tất cả phụ nữ khắp cả nước đó nha.
Bọn họ cũng đã từng nghĩ qua chuyện này. Nhánh trong gia tộc đông như lá trên cây, họ hàng bên ngoại nhiều không kể xiết. Nếu như có thể nắm được cái ghế chủ mẫu này trong tay, thì địa vị trong mạch chính cũng được nâng cao. Thế nhưng thái độ của An Tuyển Hoàng quá là cứng rắn, thủ đoạn tàn nhẫn, tâm tư lại khó đoán. Thế nên không ai dám nhắc đến chuyện này trước mặt anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)