Phóng tầm nhìn ra xa xa ngoài cửa, đáy mắt bỗng nhiên xẹt qua một quyết định tàn nhẫn. Bây giờ, chuyện nan giải nhất chính là chuyện mười sáu người Dạ Tổ ẩn nấp ở nơi bí mật gần đó. Bọn họ cũng giống như một trái bom nổ chậm, nếu không trừ tận gốc, ông ta không thể ăn ngon ngủ yên! Bất luận bọn họ là ai, ông ta cũng sẽ không bỏ qua. Mà Dạ Tổ, ông ta cũng sẽ nhổ cỏ tận gốc.
Lúc trước khi đoàn làm phim “Bầu trời thành phố” chiêu mộ thành viên, Dạ Cô Tinh đặc biệt bảo Vương Thạch để trống vị trí điều phối viên. Lúc đó cô chỉ nói bản thân đã có người muốn tiến cử, nhưng không hề nói rõ người đó chính là Dạ Huy Nguyệt!
Sau đó, trước một đêm danh sách thành viên đoàn làm phim được công khai, Vương Thạch gọi điện thoại đến, muốn nói lại thôi. Cô gặng hỏi mãi mới biết, thì ra vị trí điều phối viên không biết để tên gì. Cô vung tay, trực tiếp viết ba chữ “Dạ Huy Nguyệt”.
Hôm nay, cô đến đây một chuyến cũng là định nói rõ chuyện này với Dạ Huy Nguyệt.
Đây là chuyện công.
Sở dĩ Dạ Cô Tinh làm như vậy, bản thân cô cũng có suy tính cả rồi. Thứ nhất, cơ hội hiếm có, việc gì phải làm lợi không công cho người khác? Phải biết rằng, thu hình ghi âm lại một loạt rất nhiều. Số tiền có thể đưa ra cho điều phối viên cũng không ít! Không phải là nước phù sa không chảy ruộng ngoài hay sao....
Nói không chừng, tính cách không sợ trời không sợ đất, bất chấp đạo lý của Dạ Huy Nguyệt vừa hay có thể dùng được.
“Cái gì? Điều phối viên? Em sao?” Dạ Huy Nguyệt nghe xong bỗng chốc ngẩng đầu, trong miệng vẫn còn sợi mì, lờ mờ nhìn chị của mình, đôi mắt tối sầm lại mang theo vẻ ngây ngô non nớt.
Dạ Cô Tinh rút tờ giấy ăn ra, lau miệng giúp cậu, gật đầu: “Có vấn đề gì sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)