Bây giờ, vừa với anh ta về "việc công" anh ta đã ngay lập tức hăng máu gà, giống như nằm mơ cũng đều nghĩ tới... Tất cả vào vị trí, máy đầu tiên, đi!
“Nhưng mà...”
“Trước tiên em nghe chị nói hết đã." Cô cắt ngang lời chàng trai này định nói, gương mặt bình tĩnh, ánh mắt ngập tràn sự bao dung và thương tiếc, mềm mại giống như mùa xuân tháng ba. Trong nháy mắt như tiến thẳng vào đáy lòng người ta, mềm mại dịu dàng không thể cưỡng lại, tất cả chỉ còn lại vô vàn ấm áp quan tâm: "Trên đời này có rất nhiều loại tình cảm. Tình cảm máu mủ ruột thịt từ nhỏ chúng ta đã mất đi, tình yêu nam nữ, cho đến bây giờ chúng ta vẫn còn mông lung mờ mịt. Những tình cảm này chúng ta cũng chưa bao giờ thật sự có được. Cho dù tiếc nuối, nhưng chị cũng không đau buồn. Ngược lại, bởi vì thiếu thốn cho nên nó càng trở nên quý giá hơn. Đó là bởi vì, chúng ta càng mất đi nhiều cho nên so với người khác chúng ta càng thêm hiểu và quý trọng nó hơn."
Dạ Cô Tinh xoay bả vai của cậu thiếu niên lại, khi cậu thiếu niên vẫn chưa kịp chuẩn bị tinh thần, hai ánh mắt chạm nhau, có một loại tình cảm gọi là "chị em ruột thịt" lan nhanh ra giữa hai người.
Cậu thiếu niên mím chặt đôi môi mỏng, đáy mắt như có tầng nước nhạt nhòa mơ hồ kích động.
"Chị biết, em muốn chăm sóc chị cả đời, lấy tư cách là một người đàn ông có thể che mưa chắn gió cho chị. Nhưng mà, Huy Nguyệt, một người phụ nữ ở bên cạnh một người đàn ông, chẳng lẽ chỉ có thể là chồng, em trai thì không được tính sao? Trong cuộc sống của chị vẫn sẽ luôn có em tồn tại, bởi vì chúng ta là người thân! Quan hệ của chúng ta sớm đã vượt qua quan hệ của những người ruột thịt. Sống dựa vào nhau mấy năm nay, chị nghĩ rằng em cũng hiểu..."
"Không! Em hiểu! Em hiểu!" Nhìn thấy người con gái trước mặt rưng rưng nước mắt, đây là lần đầu tiên Dạ Huy Nguyệt luống cuống tay chân như vậy, cuối cùng cậu ta đã làm cái gì?! Cậu đã từng thề sẽ không bao giờ để cô khóc nữa. Biết bao nhiêu đêm mưa gió sấm chớp hai người đã làm bạn cùng nhau đi vào giấc ngủ. Cậu ta là người thân của cô, là em trai của cô, nhưng lại là người làm tổn thương cô nhiều nhất!
"Chị... Thật xin lỗi, em, em không..." Cậu thiếu nhiên hoảng hốt không nói nên lời. Nước mắt của cô là thứ duy nhất mà cả đời này cậu không chịu được sức nặng của nó.
"Huy Nguyệt, em nhìn thẳng vào mắt chị rồi tự hỏi trái tim của mình. Em-thật-sự- yêu-chị-sao?”
Chàng trai gật đầu không chút do dự: "Yêu! Là yêu!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)