Vương Trực cau mày, đang muốn mở miệng quát lớn, lại bị động tác nâng tay của Dạ Cô Tinh cản lại...
Tiêu Mộ Lương lại chẳng nói chẳng rằng, ánh mắt vẫn khóa chặt lên người Dạ Cô Tinh như cũ, tựa như đang cố gắng phân biệt thật giả trong lời nói của cô. Sau một lúc lâu, anh mới chậm rãi nhìn sang hướng khác, rồi thả lỏng thân thể, cứ như quả bóng cao su bị xì hơi, ngã quỵ về giường bệnh. Đôi mắt phượng lại hơi mất hồn nhìn lên trần nhà.
Không phải cô ư...
Diệp Tử à, tôi không giữ em lại được, em đúng là tàn nhẫn biết bao...
Dạ Cô Tinh khẽ thở phào nhẹ nhõm, bấm chuông gọi y tá tới, máu chảy ngược đã sắp làm đỏ hết nửa bình chất lỏng còn lại, vậy mà người đàn ông chẳng hề hay biết gì.
Anh vẫn cứ qua loa bất cẩn như vậy, mãi không biết chăm sóc bản thân mình.
Diệp Từ đã từng cười mắng: "Đúng là đứa trẻ làm cho người ta phải đau lòng mà!"
Không ngờ rằng, lại khiến cho người đàn ông cao lớn kia đỏ mặt trong chớp mắt, dáng vẻ ngại ngùng, không được tự nhiên và rất đáng yêu.
Khoảnh khắc ấy, Diệp Tử như thấy được thứ thuần khiết nhất trên đời. Dùng "thuần khiết" để miêu tả một người đàn ông diễn phim người lớn, ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy buồn cười. Vậy mà giây phút đó, cô lại có loại trực giác mạnh mẽ này.
Khi mới gặp người đàn ông này, anh đẹp đến không thể nhầm lẫn với ai. Đó là một kiểu đẹp cực kỳ hung hãn, kiêu ngạo, cuồng dã, chói mắt, không biết thu liễm. Trong mắt phủ đầy những xa cách lạnh nhạt, như nơi cành cao trong mùa đông, như gốc mai ngạo nghễ nở hoa nơi tuyết trắng... Luôn nhìn mọi thứ từ trên cao, xa đến không thể nào với tới.
Tất cả mọi người đều cảm thấy cái đuôi của Tiêu Mộ Lương sắp vểnh lên tận trời rồi. Một ngôi sao khiêu dâm nam, còn ra vẻ sạch sẽ cao quý gì nữa?! Điều này chẳng khác gì đã làm gái mà còn muốn lập đền thờ trinh tiết.
Trong những tiếng dè bỉu, chế giễu cùng chửi rủa của mọi người, Diệp Tử lại hiểu anh, tựa như một chiếc gương, như cô hiểu bản thân mình.
Sau đó, qua con đường điều tra tin tức của Dạ Tổ, cô biết được tất cả những gì đã xảy ra với người đàn ông này. Cô cảm thông cho anh, như thương xót cho chính mình lúc đó.
Lạnh lùng là cách anh bảo vệ bản thân, phòng bị là an ủi anh dựa vào để tiếp tục sống sót.
Nhưng, Diệp Tử đã chết rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)