Hay là nói… Cô ấy chính là Diệp Tử!
Vua nữ nhi quốc: “Đúng! Tiêu Mộ Lương nhất định là đã dùng quy tắc ngầm! Đả đảo tổ làm phim xấu xa, đã đảo tổ làm phim vô lương tâm! @Đạo diễn Vương Thạch.”
Tiểu Ngũ Ngũ: “Mạnh mẽ yêu cầu Tiêu Mộ Lương rút ra khỏi đoàn phim.”
“Yêu cầu Tiêu Mộ Lương rút khỏi ‘Bầu trời thành phố’!”
“Tên đàn ông hèn hạ cút ra khỏi giới giải trí đi!”
...
Vào lúc này, Vương Trực đang ngồi trước máy tính dương dương tự đắc đọc bình luận trên mạng, sắc mặt cậu đột nhiên thay đổi. Với tư cách là hội trưởng fan hâm hộ ‘Áo Tím’, chỉ cần tin tức phía bên Vương Thạch vừa xuất hiện, cậu đương nhiên nhanh chóng hưởng ứng.
Câu nói kia cũng là sau khi cậu được Vương Thạch chỉ bảo mà gắn lên, bỏ ra bao nhiêu sức lực mới ra được một bài post hoàn hảo, thuận tiện cũng để lộ ra tin tức của nam diễn viên chính, Tiêu Mộ Lương.
Tích cực hưởng ứng lời kêu gọi của cư dân mạng!
Thực ra, Vương Trực luôn cảm thấy rất khó hiểu với việc Dạ Cô Tinh coi trọng Tiêu Mộ Lương, rồi để anh ta đóng vai nam chính bộ phim này. Dựa vào độ chú ý của “Bầu trời thành phố” bây giờ, tin rằng trong giới này có rất nhiều người muốn lấy được vị trí nam chính của bộ phim. Nếu không thể mời được một nhân vật nổi tiếng cấp bậc ảnh đế như Quan Nghị Thành, thì cũng phải tiểu thịt tươi giống như Lương Tuấn Huy, nghệ sĩ như vậy chắc chắn vô cùng nhiều. Chẳng phải chọn ai cũng tốt hơn là chọn Tiêu Mộ Lương sao?
Một người đàn ông đóng phim người lớn, nói khó nghe một chút chính là nam diễn viên phim khiêu dâm, là hạng người có nhân cách không tốt. Không có đoàn làm phim đúng chuẩn nào lại tự tạo rắc rối cho mình, càng huống hồ là để cho anh ta diễn vai nam chính?
Sau khi Vương Thạch biết được tin tức này, lập tức tìm đến Dạ Cô Tinh, nói hết những lo lắng băn khoăn của mình ra.
Dù sao bây giờ cậu cũng được xem là một “tướng” tài giỏi dưới quyền của Dạ Cô Tinh. Nhận bổng lộc của ai thì phải trung thành với người đó, cậu cảm thấy bản thân có nghĩa vụ phải nhắc nhở cô.
Nhưng, cậu còn chưa nói được ba câu, Dạ Cô Tinh đã cười ngắt lời cậu.
Trong đôi mắt đen bóng lộ ra một màn sương mỏng, như sương mù lúc ẩn lúc hiện, như thật như ảo.
Cậu lập tức cảm thấy sau lưng phát lạnh, mắt cũng không tự chủ được mà bắt đầu né tránh ánh mắt của Dạ Cô Tinh.
Cô ấy, tức giận rồi.
Lúc này trong lòng Vương Trực lập tức run sợ, giọng nói của cô gái trong trẻo mềm mại như nước vang lên bên tai cậu, mang theo hơi lạnh của cơn gió cuối thu, khiến cho hai chân không ngăn được sự run rẩy.
“Mỗi một người có một suy nghĩ riêng, có trọng trách và cách giải quyết riêng, ở vị trí nào thì nên làm tròn trách nhiệm của vị trí đó.”
Trong lòng Vương Trực thoáng giật mình, cả người lập tức run rẩy, ngay cả mí mắt cũng chớp liên tục. Hình ảnh tám cái giá chữ thập máu chảy đầm đìa ở hình đường ngày đó lại lần nữa hiện lên trong trí óc. Hai chân cậu mềm nhũn, dường như sắp ngã ngồi xuống đất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)