Thấy cửa phòng ngủ của Triệu Vũ đột nhiên mở toang, trong phát sóng trực tiếp, tim mọi người nháy mắt trầm xuống đáy cốc.
Hiện giờ cửa chợt bị mở ra, lẽ nào là quỷ giết người xông vào phòng?
...
Thế giới quái đàm.
Theo thời gian trôi qua, Triệu Vũ ngồi trên mép giường, vốn dĩ càng ngày càng vững như bàn thạch.
Kết quả, thấy cửa bị đẩy ra, nỗi lòng phút chốc lạnh toát, vợ anh âm thầm cạy cửa à?
Một đôi chân thò vào.
Điều khiến Triệu Vũ tê cả da đầu, và khiến vô số người lập tức ngã quỵ xuống đất. Chính là đôi chân đó, mặc chiếc sườn xám mà nữ quỷ đã mặc trước đó!
Triệu Vũ nghiến răng đứng dậy, càng nắm chặt ngọc bội.
Cho dù thế nào đi nữa, anh cũng không thể chỉ chờ chết, đưa mặt ngọc bội ra chắc vẫn còn cơ hội.
Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của Triệu Vũ, vẫn là bộ quần áo đó, nhưng người bước vào lại không phải cùng một người.
Một người với vô số nếp nhăn trên khuôn mặt, bị bỏng rất nghiêm trọng!
Người phụ nữ khuôn mặt bị bỏng tàn phá hoàn toàn, đã bước vào nhà.
Phần da còn lại lộ ra ngoài, cũng bị bỏng nặng y như khuôn mặt, không còn một mảng da nào nguyên vẹn.
【1. Đừng miêu tả vợ bạn bằng những từ ngữ ám chỉ “xấu xí”, vì điều đó sẽ gợi lại những ký ức không mấy dễ chịu của cô ấy】
【2. Vợ bạn đang tiếp nhận phẫu thuật tại bệnh viện, và sẽ không trở về trong vòng bảy ngày】
【3. Nếu vợ bạn về nhà sớm, hãy nhớ cô ấy có hai mặt. Một mặt có thể tin tưởng, một mặt bạn không thể tin tưởng】
Ba quy tắc vụt qua đầu Triệu Vũ, cùng với trong bài báo về việc có người bị chết cháy, giờ đây Triệu Vũ đã hiểu.
Vợ anh, rất có thể chính là người bị thiêu cháy đó.
Ngay cả khi bị chết cháy rồi, lại vẫn kiên cường bám víu vào sự sống. Vì vậy, cô ấy phải đến bệnh viện để làm phẫu thuật đúng không?
Với vẻ ngoài biến dạng khủng khiếp của vợ anh, nếu nhắc đến từ “xấu”, nhất định sẽ khiến cô nhớ tới bị thiêu chết trong đám cháy.
Cho nên, anh đã thiêu chết vợ mình? Hay anh vô tình gây ra đám cháy? Hoặc là vụ hỏa hoạn có ẩn tình gì khác?
Người vợ quỷ chết cháy nói với Triệu Vũ:
"Chồng ơi, em gõ cửa lâu thế này rồi, sao anh không ra mở cửa?"
Giọng khàn đặc, điều này cũng bình thường, đều bị đốt thành bộ dạng quỷ thế kia, dây thanh quản chắc chắn bị tổn thương rất nặng.
Triệu Vũ nhớ lại tiếng gõ cửa, vợ anh gọi đó là gõ cửa sao?
Nữ quỷ lúc nãy, thực sự là người vợ này sao?
Thời cơ để vợ anh thay đổi qua lại giữa hai khuôn mặt là gì?
Mặc dù nghi hoặc, nhưng Triệu Vũ lập tức viện cớ trả lời:
"Mấy ngày nay anh khá mệt, hồi nãy ngủ thiếp đi trên giường, không nghe thấy gì cả."
Khuôn mặt này, không nghi ngờ gì nữa, nhất định là khuôn mặt có thể tin tưởng nhỉ?
Người vợ quỷ chết cháy gật đầu:
"Như vậy à."
Cô ta không nói thêm gì nữa.
Sau đó, dưới ánh mắt của Triệu Vũ, người vợ quỷ chết cháy đi đến bàn ngồi xuống, vặn đầu mình ra, đối với gương trang điểm.
Càng nhìn Triệu Vũ càng cảm thấy đáy lòng hốt hoảng, vẻ ngoài hiện tại của nữ quỷ quả thực rất đáng sợ.
Vốn đã đáng sợ lắm rồi, giờ lại còn vặn đầu ra để trang điểm, đây là sợ Triệu Vũ anh đêm nay ngủ ngon quá à?
Sau khi trang điểm một lúc, nữ quỷ tay ôm đầu nhìn Triệu Vũ:
"Chồng ơi, sao anh còn ngồi đó nữa?"
Triệu Vũ giả vờ bình tĩnh:
"Thế, thế nào?"
Nữ quỷ nói theo lẽ đương nhiên:
"Chúng ta đã nói chuyện này trước đó rồi mà? Mẹ và em trai đến đây, họ cứ nhất quyết muốn mang theo đặc sản, còn bao lớn bao nhỏ, anh ra ngoài giúp một tay đi chứ."
Mặt Triệu Vũ cứng lại.
Cái quái gì thế? Còn hai con quỷ ở ngoài kia nữa à? Vợ của anh, không phải là người dư ra trong nhà sao?
Theo lời nói của chủ nhà, chẳng lẽ người dư ra thật sự là vu cổ đại sư? Hay là thứ quỷ nào khác?
Bộ tứ hợp viện này là hang ổ của quỷ hả?
Nữ quỷ đặt đầu lên cổ, ánh mắt đầy vẻ khát máu:
"Anh bị làm sao vậy?"
Nhìn hình dạng này của nữ quỷ, Triệu Vũ rất muốn hỏi thế giới quái đàm, biểu hiện thế kia là có thể tin tưởng sao?
Nếu bây giờ anh dám nói chữ không, vợ anh chắc sẽ ăn người mất
Nữ quỷ tiếp tục trang điểm, còn gọi với theo:
"Anh nhanh lên đấy nhé, sắc trời muộn lắm rồi, em đi nấu ăn đây, đợi anh về vừa vặn ăn cơm luôn."
Triệu Vũ không hé răng, chỉ nhìn vào bên trong tứ hợp viện.
Sân trong vẫn không khác gì với trước đó.
Anh nhanh chóng bước đến cổng.
Thò đầu nhìn ra ngoài, chỉ cảm thấy da đầu mình càng tê dại hơn.
Một bà lão lưng còng, vẻ mặt hiền hậu đứng cách đó không xa, bên cạnh là một cái túi lớn, phồng lên trông giống như bao gạo, cũng không rõ bên trong rốt cuộc đựng thứ gì.
Bà lão và cái túi tạm thời không vấn đề. Vấn đề là một cái đầu trẻ con nằm cạnh bà lão!
Nhìn hình dạng cái đầu để suy đoán, có vẻ nó khoảng bảy hoặc tám tuổi.
Đúng vậy, quả thật là cái đầu của đứa trẻ, chỉ có một cái đầu đang lơ lửng giữa không trung thôi!
Vậy ra, đây là mẹ và em trai mà vợ anh đã nhắc đến?
Câu hỏi đặt ra là, đây là mẹ và em trai của vợ anh, hay là mẹ và em trai của chính Triệu Vũ anh?
Thôi kệ, bất luận là cái nào, gọi một tiếng mẹ khẳng định sẽ không sai.
Không gọi hả? Nếu không gọi thì hai con quỷ này chỉ sợ liền muốn thêm cơm.
Triệu Vũ một bên tiến lại gần, một bên thả bay suy nghĩ, miễn cho nói chuyện luống cuống.
Mặc kệ bà lão này là mẹ của ai, bà ta đã già thành như vậy, làm sao thêm đứa con trai được?
Chỉ có thể nói, không hổ là thế giới quái đàm, hoàn toàn bỏ qua nguyên tắc cơ bản.
Kế đó, Triệu Vũ bước tới với nụ cười tươi:
"Mẹ, em trai, hai người đến rồi."
Bất luận thế nào, người vợ quỷ chết cháy có thể tin tưởng. Nếu đã có thể tin tưởng, thì đại biểu phải đón hai con quỷ này về.
Trong sân vốn dĩ liền đủ nguy hiểm rồi, giờ anh lại phải đích thân đi đón hai con quỷ về nữa, thật mẹ nó khốn khiếp.
Người mẹ già lắc đầu:
"Con đã lớn rồi mà vẫn lười biếng như xưa, chỉ chịu ra khi con dâu thúc giục thôi."
Triệu Vũ đáp lại với một nụ cười gượng gạo nhưng không mất lịch sự.
Đầu đứa trẻ không rên một tiếng, chỉ là cái đầu bay tới bay lui.
“Đứa nhỏ này, sao vẫn nghịch ngợm như vậy.” Bà lão ôm cái đầu đứa trẻ vào lòng, chậm rì rì bước về phía tứ hợp viện.
Triệu Vũ kìm nén cơn muốn nói kháy, tiến lại gần chiếc túi vải lớn trên đất, vừa định nhấc nó lên, thì mồ hôi lạnh lại túa ra trên trán anh.
Chiếc túi vải trước đó vẫn hoàn toàn bình thường, đột nhiên bắt đầu nhỏ ra từng giọt máu.
Chỉ trong chốc lát, chiếc túi vải đã trở thành một chiếc túi vải đẫm máu.
Nhìn thấy nó phủ đầy máu, dù bà lão có nói nó chứa đầy xác chết đi chăng nữa, thì Triệu Vũ cảm thấy, anh cũng sẽ không chút nào nghi ngờ đâu.
Thứ này, thực sự có thể vác trên lưng sao?
Trong thế giới quái đàm, máu không xuất hiện thì không sao, một khi xuất hiện, chính là nó thường báo hiệu cho việc, cực kỳ, cực kỳ nguy hiểm!
【3. Nếu vợ bạn về nhà sớm, hãy nhớ cô ấy có hai mặt. Một mặt có thể tin tưởng, một mặt bạn không thể tin tưởng】
Nhớ lại quy tắc, Triệu Vũ cắn răng:
"Mình đã thấy cả hai mặt rồi, mặt nào đáng tin thì không nói cũng đã quá rõ."
Sau khi tự nhủ thầm, sắc mặt Triệu Vũ bất chấp, bước tới khiêng chiếc túi.
Chiếc túi nhẹ đến bất ngờ, dường như không có trọng lượng.
Vừa định quay lại, Triệu Vũ thân hình loạng choạng một cái, theo bản năng mạnh mẽ lắc đầu, càng trong tiềm thức ném chiếc túi xuống đất.
Ô nhiễm!
Trước đó ngay khi nhặt nó lên, ý thức của anh bắt đầu mơ hồ!
Cho dù cách sân rất gần, nhưng với biến cố vừa xảy ra. Chờ anh quay lại sân, ngay cả nhận thức không bị hoàn toàn bóp méo, e rằng cũng không thể tiếp tục duy trì năng lực tự hỏi trọn vẹn nữa.
Nói cách khác, thứ này anh không thể khiêng. Nếu không, hôm nay mới ngày đầu tiên, việc bị ô nhiễm xâm nhập, mất đi năng lực suy xét sẽ tương đương với... cái chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)