Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nửa tháng sau Mạnh Nương mang một con gà mái đến chỗ Bạch Nhạn để tạ ơn cứu mạng, không từ chối được thịnh tình của nàng ta nên nàng mang gà mái bỏ trong sân. Mạnh Nương ngồi cùng nàng nửa nén nhang thì cáo từ trở về nhà, Bạch Vân tiễn nàng ta xong liền trở về sân phơi thuốc. Sáng nay nàng vào lưng chừng núi Ngũ Lương hái thuốc, quả nhiên vào sâu một chút thảo dược càng nhiều, nàng hái đầy một giỏ rồi nhanh chóng xuống núi.
Nhẩm tính số thuốc phơi khô trong nhà đã kha khá, nàng dự tính cuối tháng này sẽ xuống trấn một chuyến. Số bạc tích góp mấy năm qua đều giao cho Từ Tử Kính lên kinh ứng thí, ngày hắn đi trong nhà chỉ còn vài vụn bạc lẻ, hơn ba tháng nay nàng dốc sức hái thuốc trao đổi với những tiệm thuốc trên trấn kiếm bạc, hiển nhiên là tiêu sài dẻ xẻn, bạc kiếm được đều cất lại phòng trường hợp cấp thiết.
Núi Ngũ Lương cách thị trấn một canh giờ đi đường, nhà nàng không có ngựa nên mỗi lần xuống trấn đều phải mượn ngựa nhà mẫu tử Lương Thập. Nhà mẫu tử Lương Thập trước đây chịu ơn nghĩa phụ nàng nên từ khi Từ Tử Kính lên kinh họ đặc biệt chiếu cố nàng, tháng nào Bạch Nhạn không thể xuống trấn Lương Thập sẽ thay nàng đem thuốc xuống trấn đổi bạc. Bạch Nhạn chưa nhận được hồi âm của trượng phu nên nàng đặc biệt thấp thỏm, ngoài việc muốn xuống trấn đổi bạc nàng còn muốn đến dịch trạm hỏi thăm tin tức thư từ.
Bạch Nhạn ngẩng người nhìn số thuốc vừa dàn trải trên lưới tre, gió lạnh lùa qua từng kẽ tay mềm mại. Hơi thở nàng nhẹ nhàng, tắc nghẽn nơi lồng ngực bấy lâu nay đột nhiên được giải một nửa, trời sắp vào đông, nàng nên may thêm vài bộ y phục mới cho trượng phu, nếu đến đó vẫn chưa có tin tức của Từ Tử Kính.
Vậy nàng sẽ lên kinh tìm hắn.
Lương Thập gọi Bạch Nhạn mấy lần nhưng nàng không đoái hoài, hồn vía dường như bay đến đâu rồi, hắn đứng trước sân nhà nửa khắc rồi mà nàng vẫn chưa phát hiện.
“Bạch cô nương, ta đến lấy thuốc”.
Bạch Nhạn hoàn hồn, ngón tay hơi co lại nhìn Lương Thập gật đầu “Xin lỗi, ta mải mê suy nghĩ không hay người đến”.
Lương Thập xua tay “Không sao, ta đến lấy thuốc cho mẫu thân”.
Mẫu thân Lương Thập bị ho mãn tính, quanh năm đều phải dùng thuốc, đặc biệt khi vào đông thời tiết lạnh lẽo kéo dài, bệnh ho sẽ càng nặng. Bạch Nhạn vào nhà gói thuốc cho Lương Thập, lần này nàng gói nhiều hơn lần trước, Lương Thập nhận lấy thuốc kinh ngạc.
“Bạch cô nương, sao thuốc lần này lại nhiều thế?”.
Bạch Nhạn rũ mắt, suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu “Ta rất lo cho chàng ấy”.
Lương Thập còn muốn nói thêm nhưng bị Bạch Nhạn ngăn lại “Ý ta đã quyết, huynh không cần khuyên can”.
Hắn mím môi, muốn nói lại đành thôi.
Gió trời se lạnh, đông sắp đến cây cỏ đều mang theo một tầng hơi lạnh khoan khoái, núi Ngũ Lương cũng đặc biệt nhiều sương mù hơn.
Vào một buổi sáng cuối tháng, Bạch Nhạn được sự trợ giúp của Lương Thập chất hết bốn năm giỏ thuốc lên ngựa. Nàng không biết cởi ngựa nên chỉ có thể dẫn ngựa đi bộ xuống trấn, khi nàng xuất phát mặt trời còn chưa thấy dáng đến khi tới trấn mặt trời vừa vặn đứng bóng. Vừa đến trấn nàng liền đến quầy thuốc quen thuộc, trưởng quầy tỉ mỉ kiểm tra hàng rồi mới thanh toán.
Trưởng quầy vui vẻ nói nhiều thêm vài câu, hi vọng tháng sau nàng có thể cung cấp nhiều loại thuốc hơn nửa. Bạch Nhạn cười đáp để xem sau, nàng không chắc tháng sau còn ở đây.
Sau khi lấy bạc xong nàng dẫn ngựa đến một quán trọ nhỏ nghỉ ngơi, giao ngựa cho tiểu nhị dắt đi ăn rồi lên phòng uống một ngụm trà giải khát.
Sắc trời vẫn còn sớm, sau khi ăn chút đồ ăn lót dạ nàng nhanh chóng đến dịch trạm hỏi thăm tin tức.
Dịch trạm nằm trên một con ngõ lớn được gọi là ngõ Thanh Y, là nơi ở của nhiều quý tộc quyền quý, ngựa xe xuất hiện ở đây như nêm như hạc, sầm uất không tả nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






