Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quy Phục Chương 1. Hoạ Giang Sơn

Cài Đặt

Chương 1. Hoạ Giang Sơn

Dĩ Hoà năm thứ mười.

Vân Nam nằm cách kinh thành phồn hoa nghìn dặm, nổi tiếng là vùng đất lương thảo trù phú.

Tống đế đặc biệt ưu ái vùng đất màu mỡ này nên hằng năm đều có Tiết độ sứ tuần quanh năm.

Năm nay hạn hán kéo dài hơn nửa năm, nhiều nơi khô cằn đến mức không còn giọt nước trong hồ, nạn đói kéo dài liên miên, quan lại địa phương liên tục dâng tấu sớ lên kinh thành. Tống đế không thể làm ngơ nhìn con dân lầm than nên hạ chỉ mở kho lương thực cứu trợ đồng thời mở cổng thành đón dân đen lưu lạc ngoài cổng thành, việc mở cổng thành là nguồn cơn lớn liên lụy trực tiếp tới an nguy quốc gia, cướp bóc lẫn ngoại xâm đều có thể lẫn vào dân đen trà trộn vào thành nên Tống đế hạ chỉ giao cho Tể tướng đương triều ra mặt giám sát.

Nạn đói được đẩy lùi nhanh chóng sau ba tháng, kho lương thực quốc gia cũng theo đó hao hụt đi đáng kể. Vân Nam trở thành một trong ba nhánh chính tiếp ứng lương thực lên kinh, nửa năm trở lại đây cứ cách hai tháng tri huyện địa phương lại đón tiếp một đoàn người từ kinh thành phái xuống, chủ yếu giám sát và kiểm kê tiến độ thu hoạch lương thực vận chuyển lên kinh.

Núi Ngũ Lương thuộc địa phận Vân Nam, quanh năm mây mù giăng kín, nghe nói là nơi chứa nhiều loại thảo dược kì quý. Vài chục năm trở lại đây rất nhiều đại phu hành nghề chữa bệnh tìm đến đây tìm tòi và nghiên cứu dược liệu quý trong núi, dần dần núi Ngũ Lương được gọi với cái tên quen thuộc là núi Thái y.

Dưới chân núi Ngũ Lương cũng có dân đen sinh sống bằng nghề hái thuốc, chữa bệnh.

Uốn quanh chân núi Ngũ Lương có một cái làng nhỏ, dân sinh thưa thớt nhưng mang đậm mùi bếp lửa như chốn tiên bồng.

Tiểu Thất hớt ha hớt hải chạy khỏi nhà chính trong tiếng khóc kiềm nén của phụ mẫu, phải tìm Bạch cô nương.

“Bạch cô nương, Bạch cô nương”.

Tiếng gọi thất thanh từ xa truyền đến khiến Bạch Nhạn không thể không ngẩng đầu lên xem, nhìn thấy thân ảnh nhỏ của Tiểu Thất chạy như bay về phía mình, khẽ nhíu mày đặt giỏ thuốc trong tay xuống đón lấy Tiểu Thất.

“Có chuyện gì?”. Nàng đặt Tiểu Thất đứng vững trên đất, nhẹ nhàng hỏi.

Tiểu Thất lúc này trên mặt toàn là mồ hôi và nước mắt, giọng nghẹn ngào “A tỷ, a tỷ vừa sinh xong liền hôn mê, qua vài canh giờ rồi bà mù vẫn chưa rời khỏi phòng sinh. Đệ sợ a tỷ gặp nguy hiểm nên đến tìm Bạch cô nương”.

Bạch Vân nghe đến đây tim liền thắt lại, nàng xoay người chạy đến nhà chính lấy hộp thuốc treo lên vai, rời khỏi nhà, nàng nắm tay Tiểu Thất hướng đến nhà hắn mà sải bước. Vừa vào đến sân đã nghe tiếng khóc của phụ mẫu Tiểu Thất, nàng buông tay hắn hướng đến chỗ lão nhân đang bế một đứa nhỏ, tiếng khóc re ré thoát ra từ đống vải gáng quấn chặt đứa nhỏ.

Lão Bùi kinh ngạc nhìn nàng “Bạch cô nương, sao cháu lại đến đây?”.

Khi Bạch Nhạn bước vào bà mụ vẫn đang loay hoay lau rửa vết máu trên người Mạnh Nương, nửa người dưới của nàng ta một mảng đỏ rực, mặt tái nhợt không còn huyết sắc, mí mắt khép hờ, hơi thở mỏng manh.

Bạch Vân bước đến vỗ nhẹ vai bà mụ “Để ta”.

Giọng nàng luôn mềm mỏng dịu dàng, đối mặt với ai cũng là một bộ dạng dĩ hòa di quý, sau khi thấy tình trạng Mạnh Nương nàng cũng không nói nhiều thêm câu nào khiến bà mụ hơi xấu hổ lui ra. Bạch Nhạn ở trong phòng Mạnh Nương hơn một giờ, trên người đổ một tầng mồ hôi mỏng, ngón tay sinh ra đau nhức một trận Mạnh Nương mới yếu ớt mở mắt, thấy nàng ta mở mắt bà mụ vui mừng đẩy cửa ra báo tin vui. Nàng không để ý đến động tĩnh bên ngoài, khẽ khàng rửa máu trên tay rồi rũ mắt nhìn Mạnh Nương.

“Đứa trẻ khỏe mạnh, đang được phụ thân ngươi bế, yên tâm nghỉ ngơi đi”. Nàng biết Mạnh Nương muốn hỏi điều gì, nhẹ nhàng trấn an nàng ta.

Sau khi bàn giao Mạnh Nương cho phu phụ Bùi lão cẩn thận Bạch Nhạn mới trở về nhà, trời bên ngoài nhá nhem tối, nàng đóng cửa lấy bộ y phục mới rồi nhanh chóng tẩy rửa mùi máu tanh trên người. Hơn một nén nhang sau mới từ thùng tắm trở về nhà chính, vừa lau tóc vừa sắp xếp lại y thư trên bàn. Ngón tay mềm mại chạm đến một góc nhỏ thư tín trên bàn, ánh mắt nàng chậm rãi lướt qua lá thư, hai tháng nay Từ Tử Kính vẫn chưa hồi âm thư của nàng.

Dường như bạc vô âm tín, tháng đầu tiên y rời khỏi nhà nàng nhận được lá thư này, sau khi hồi âm đến nay đã hai tháng, nhưng thư hồi âm vẫn chưa nhận lại được. Bạch Nhạn tự an ủi rằng đường sá xa xôi hiểm trở, không thể nóng lòng, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc