Mộ Dung Tiệp dư nắm chặt góc chăn và không thể thốt ra được lời nào.
Bình thường người mang phần thưởng đến đa số là Bành Du, nếu Bành Du bận rộn thì thỉnh thoảng cũng sẽ thấy cô cô Hạ Tình, nhưng việc để Lương Tam Thái đích thân đi một chuyến thế này là cực kỳ hiếm thấy.
Chỉ có Diêu Quý phi, Từ Đức phi và Chu Nghi phi mới có được thể diện như vậy.
Lương Tam Thái vẫn đang đợi ở ngoài điện nên dù Mộ Dung Tiệp dư có đầy bụng lời muốn nói hay đang bừng bừng lửa giận thì cũng chẳng còn cách nào khác.
“Ngươi đi đi.”
Cô ấy nghiến răng nói: “Không thể để Lương đại bạn phải đợi lâu.”
Nguyễn Hàm Chương nở nụ cười rạng rỡ rồi đáp: “Vâng, nương nương hãy nghỉ ngơi dưỡng bệnh cho tốt, đợi khi nương nương khỏe lại, thiếp sẽ lại đến làm phiền.”
Nói xong, Nguyễn Hàm Chương vịn tay Hồng Tụ rồi nhanh chân rời khỏi tiền điện.
Ở phía sau cô, ánh mắt của Mộ Dung Tiệp dư bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.
Cảnh Hoa Diễm đối xử với phi tần vốn rất ôn nhu và chưa bao giờ giày vò đến mức này, hôm nay chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ mê hoặc của Nguyễn Hàm Chương là cô ấy đã biết điện Đan Nhược ngày hôm qua là cảnh tượng thế nào.
Mộ Dung Tiệp dư siết chặt ngón tay khiến lòng bàn tay đau nhói.
“Ngươi cứ chờ đó cho ta.”
Ở phía bên kia, Nguyễn Hàm Chương vừa bước ra khỏi tiền điện và ngước mắt lên đã thấy người thân tín hàng đầu đang đứng dưới ánh mặt trời.
Lương Tam Thái có dáng người trắng trẻo mập mạp và khuôn mặt đầy vẻ vui tươi, ông ấy chưa đến tuổi nhi lập, lại là thái giám mặt trắng không râu nên trông vô cùng trẻ trung.
_Thấy Nguyễn Hàm Chương bước ra từ chính điện, ông ấy cũng không hề ngạc nhiên mà chỉ nói: “Chúc mừng Tài nhân tiểu chủ, Bệ hạ có thưởng.”
Giọng nói của Lương Tam Thái nghe qua đã thấy dễ mến.
Nguyễn Hàm Chương ra dấu mời rồi đích thân dẫn ông ấy trở về các Đường Lê, lúc này các Đường Lê đã nhận được tin tức nên cả cô Bội Lan và Thanh Đại đều đang đợi ở ngoài điện.
Đệm quỳ đã được chuẩn bị sẵn.
Nguyễn Hàm Chương quỳ xuống đệm rồi hướng về phía điện Càn Nguyên hành lễ: “Thiếp tạ ơn Bệ hạ ban thưởng.”
Lương Tam Thái dõng dạc tuyên: “Tài nhân Nguyễn thị của cung Thính Tuyết tính tình ôn nhu cung kính, tài đức vẹn toàn, nay hầu hạ Bệ hạ có công nên đặc biệt ban thưởng một trăm lượng bạc trắng, một đôi bình hoa ngũ thái lò Quan, một bức bình phong tọa bằng gỗ sưa, một bộ văn phòng tứ bảo, bốn xấp lụa nhuyễn yên la, bốn xấp gấm Thục, cùng nhiều vật phẩm khác.”
Phần thưởng này có thể nói là vô cùng hậu hĩnh.
Nguyễn Hàm Chương lộ rõ vẻ vui mừng, đôi mắt tràn đầy sự quyến luyến dành cho Cảnh Hoa Diễm, cô nói: “Ơn sâu của Bệ hạ, thiếp vô cùng cảm kích.”
Sau khi hành lễ xong, Lương Tam Thái vội bước tới và nói: “Tài nhân mau đứng dậy.”
Ông ấy mỉm cười thông báo: “Đôi bình hoa ngũ thái lò Quan đó cao tới nửa người và trong kho Tây Tự chỉ có duy nhất một đôi này thôi, Bệ hạ nói tiểu chủ thích hoa nên nhất định phải đưa cho tiểu chủ để cắm hoa thưởng ngoạn, sáng nay lão thần đã phải tốn rất nhiều công sức mới tìm ra được đấy.”
Lương Tam Thái là thái giám Ti lễ giám, là kẻ đứng đầu đám thái giám trong cung và là nội quan chính ngũ phẩm, ông ấy đã hầu hạ Cảnh Hoa Diễm mười sáu năm nên đương nhiên có thể tự xưng một câu lão thần.
Phần thưởng này có thể nói là vô cùng tâm huyết.
Tuy hằng ngày cô Bội Lan đối xử với Nguyễn Hàm Chương khắc nghiệt độc ác và đầy vẻ chán ghét nhưng khi đi đứng nằm ngồi vẫn rất đúng mực, lúc này bà ấy cũng đang tràn đầy niềm vui nên định tiến lên đưa bao lì xì cho Lương Tam Thái.
Nhưng bà ấy lại bị Nguyễn Hàm Chương ngăn lại.
Nguyễn Hàm Chương trực tiếp đưa hộp gỗ tử đàn trong tay qua rồi đích thân đặt vào tay Lương Tam Thái.
Ánh mắt cô chứa chan nụ cười và trông vô cùng thân thiện lễ độ.
“Lương đại bạn, đây là phần thưởng ban nãy của Tiệp dư nương nương, tôi xin mượn hoa dâng Phật để gửi tặng Lương đại bạn cùng các vị công công khác mua bánh điểm tâm, tiết xuân muộn vẫn còn lạnh lắm, các vị công công đã vất vả rồi.”
Một hộp hoa lạc vàng này nặng chừng hai mươi lạng, tuy món quà này đối với Lương Tam Thái không hẳn là quá lớn nhưng lại khiến ông ấy rất nở mày nở mặt.
Nguyễn Hàm Chương lợi dụng Lương Tam Thái nhưng cũng không quên tặng quà cho ông ấy, mọi chuyện đều được chuẩn bị chu toàn từ trong ra ngoài một cách hào phóng và không chút che đậy.
Khiến người ta không thể bắt bẻ được lỗi sai nào.
Lương Tam Thái thầm cảm thấy vị Nguyễn Tài nhân này vô cùng thông minh, lại nhớ đến thái độ của Cảnh Hoa Diễm đối với Nguyễn Hàm Chương nên ông ấy cũng cười khách khí rồi ôm chặt hộp gỗ vào lòng.
“Đã là quà thưởng của Tài nhân tiểu chủ thì kẻ hèn này không nỡ chia cho người khác đâu, nhất định sẽ giữ lại làm vật gia truyền.”
Nguyễn Hàm Chương thấy ông ấy khá thú vị.
Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười.
“Lương đại bạn, để tôi tiễn ông.”
Cô Bội Lan bị trẹo chân nên đi lại không tiện, lúc này không thể đi theo nên chỉ đành giương mắt nhìn Nguyễn Hàm Chương tiễn Lương Tam Thái đến tận cửa thùy hoa.
Lương Tam Thái ước lượng chiếc hộp gỗ nặng trịch, nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Nguyễn Hàm Chương rồi hiếm khi thốt ra một câu: “Sau này e rằng còn phải nhờ tiểu chủ chiếu cố thêm cho tệ xá.”
Lòng Nguyễn Hàm Chương khẽ động: “Mượn lời chúc tốt đẹp của công công.”
Lương Tam Thái lại cười, ông ấy hạ thấp giọng đến mức chỉ có hai người nghe thấy: “Nguyễn Tài nhân, tối nay gặp lại ở điện Đan Nhược.”
Thật hiếm khi Lương Tam Thái lại chủ động lấy lòng một phi tần như vậy.
Sau khi tiễn Lương Tam Thái đi, Nguyễn Hàm Chương quay người trở về các Đường Lê, không đợi cô Bội Lan kịp hỏi han gì thì cả người cô đã đổ gục xuống giường.
Cô Bội Lan có chút ngạc nhiên: “Tài nhân, người làm sao thế này...”
Gương mặt Nguyễn Hàm Chương hơi ửng hồng, cô tựa nghiêng người trên giường với vòng eo mềm mại và dáng vẻ như liễu yếu trước gió.
Cô khẽ nói: “Không sao đâu, tôi chỉ cần nghỉ ngơi một lát là được.”
Nghe thấy lời này, ánh mắt cô Bội Lan lại một lần nữa thoáng qua vẻ chán ghét.
Đúng là loại thấp kém vẫn hoàn thấp kém, làm ra cái vẻ lẳng lơ mê hoặc này thật khiến người ta phát tởm.
Nguyễn Hàm Chương ngược lại lại quan tâm bà ấy: “Cô Bội Lan, chân của cô đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Cô Bội Lan xua tay rồi bảo đám cung nhân lui ra hết, bà ấy trực tiếp ngồi xuống cạnh giường và nhìn chằm chằm vào Nguyễn Hàm Chương không rời mắt.
“Đêm qua thế nào? Ngươi không có giở trò gì khiến Bệ hạ nghi ngờ đấy chứ?”
“Làm sao có thể?”
Gương mặt Nguyễn Hàm Chương hơi ửng hồng và đôi mắt rủ xuống với vẻ thẹn thùng.
_Làm sao có thể không khiến Bệ hạ nảy sinh nghi ngờ cho được?
Mạng sống của cô vẫn còn treo lơ lửng ở đây, một khi Nguyễn Hàm Chương thật sự khỏi bệnh thì lúc đó cô sẽ không còn giá trị sử dụng nào nữa.
Cái gì mà chị em cùng tiến, cái gì mà vinh hoa phú quý, tất cả đều chỉ là trò lừa bịp người khác mà thôi.
Nguyễn gia làm sao có thể để một tấm bia đỡ đạn như cô tiếp tục sống sót chứ?
Nguyễn Hàm Chương biết rõ việc lợi dụng một vị hoàng đế thông minh tuyệt đỉnh như vậy chẳng khác nào chơi với hổ, nhưng nếu cô không thử liều mạng một lần thì làm sao có thể nghịch chuyển thiên mệnh?
Nếu đằng nào cũng là con đường chết thì thà rằng bước đi trên đống gai nhọn, dù đôi chân có đầm đìa máu tươi cô cũng chẳng nề hà.
Ngay từ trước khi Nguyễn gia tìm đến cô, cô đã hạ quyết tâm rồi.
Giờ đây đang ở trong cung Trường Tín và thay thế Nguyễn Hàm Chương để trở thành Nguyễn Tài nhân, tất cả đều là lựa chọn của chính cô và cũng là do cô tự mình mưu tính mà có được.
Nay đã gặp được Cảnh Hoa Diễm và thấy anh nhạy bén như vậy, lòng cô lại càng thêm kiên định.
Lựa chọn của cô không hề sai.
Thứ cô muốn chưa bao giờ là vinh hoa phú quý, chỉ có quyền lực mới có thể giúp cô trả được đại thù.
Lúc này Nguyễn Hàm Chương rũ mắt xuống, những lọn tóc mai lòa xòa bên tai càng tôn lên làn da trắng như tuyết cùng vẻ đẹp rạng rỡ như xuân.
“Bệ hạ phong thái tuấn tú, quang minh lỗi lạc, tự nhiên sẽ không hở một tí là sinh nghi đâu.”
_Không, kẻ đó có lòng nghi kỵ rất nặng.
Cô Bội Lan nghe cô nói vậy thì lòng cũng bớt lo lắng đi đôi chút nhưng vẫn dùng ánh mắt âm hiểm nhìn chằm chằm vào Nguyễn Hàm Chương.
“Ngươi đừng có mà giở trò, hãy cẩn thận với những đứa bạn thấp hèn của ngươi, bọn chúng hiện vẫn đang nằm trong tay Nguyễn gia đấy.”
Nụ cười trên mặt Nguyễn Hàm Chương hơi khựng lại, cô cụp mắt xuống rồi từ từ thở dài.
“Cô cô, giờ tôi đã trở thành đại tiểu thư nên tự nhiên biết phải hành sự thế nào,” cô ngước mắt lên với vẻ mặt đầy chân thành khiến người ta phải mủi lòng: “Cô cô, tôi chẳng qua cũng chỉ là kẻ có xuất thân thấp hèn, nếu không có cơ duyên từ Nguyễn gia thì sau này e rằng chỉ có thể chết bệnh ở cái nơi bẩn thỉu đó, trong lòng tôi thực sự rất cảm kích lão gia và phu nhân.”
Cô Bội Lan vẫn lạnh lùng nhìn cô và không hề bị lay động bởi những lời đó.
Nguyễn Hàm Chương nói tiếp: “Cô cô, giờ tôi đã vào cung nên không chỉ phải mưu tính cho Nguyễn gia mà bản thân thực ra cũng như đang đi trên băng mỏng, tôi đương nhiên không thể sánh bằng đại tiểu thư, cầm kỳ thi họa đều không thông thạo nên luôn sợ sẽ để lộ sơ hở, trong lòng lo lắng vô cùng.”
Cô đột nhiên vươn tay nắm lấy tay cô Bội Lan.
“Cô cô, ở trong cung này người tôi có thể dựa dẫm chỉ có cô thôi.”
Lời này nghe ra cũng có lý, cô Bội Lan hừ lạnh một tiếng: “Ngươi biết thế là tốt.”
Nguyễn Hàm Chương bỗng đổi chủ đề: “Cô cô, giờ cô bị trẹo chân nên sau này thực sự không tiện, nếu cô không thể đi cùng tôi ra ngoài thì tôi thực sự rất sợ hãi.”
“Tôi muốn cô cô sớm ngày khỏe lại.”
Cô Bội Lan cũng muốn được điều trị tử tế, bà ấy bị trẹo chân hồi sáng và chỉ mới bôi qua chút dầu hồng hoa, hiện tại vẫn còn âm ỉ đau.
Nhưng bà ấy vẫn rất tỉnh táo: “Ngươi vừa mới thị tẩm xong đã gọi thái y ngay thì e là không ổn.”
Nguyễn Hàm Chương thở dài.
“Ban đầu tôi cũng không muốn để cô cô phải lo lắng, nhưng giờ xem ra vẫn phải nói thật với cô cô thôi.”
_Cô trưng ra bộ mặt rầu rĩ kể lại chuyện Mộ Dung Tiệp dư đã giày vò mình như thế nào, rồi lại kể về hộp hoa lạc vàng kia, nói đến cuối cùng thì mặt cô Bội Lan đã đen như nhọ nồi.
“Cô ta tính là cái thá gì chứ?”
Cô Bội Lan đầy vẻ giận dữ: “Chẳng qua chỉ là nữ nhi của một vị quan ngoại tộc, vậy mà to gan dám đối xử với Nguyễn thị ở Ngọc Kinh như vậy, tưởng rằng Nguyễn thị là dòng dõi thư hương thì sẽ không thèm tính toán với cô ta chắc?”
“Còn ngươi nữa.”
Cô Bội Lan chán ghét nhìn Nguyễn Hàm Chương: “Sau này đừng có làm ra cái vẻ khúm núm sợ hãi đó nữa, truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì? Đại tiểu thư luôn hào phóng tao nhã và tuyệt đối sẽ không sợ bọn ngoại tộc đó.”
Nguyễn Hàm Chương thấp giọng vâng lời: “Vâng.”
Cô Bội Lan cũng không bị cơn giận làm cho mờ mắt.
_Bà ấy suy nghĩ một lát rồi nói: “Đúng là phải gọi thái y.”
Nói rồi bà ấy cười lạnh: “Dù sao cũng phải để cho người ta biết được cái đức hạnh đó của Mộ Dung Tiệp dư là như thế nào.”
Nguyễn Hàm Chương ngước mắt nhìn bà ấy rồi vui mừng đáp: “Vâng ạ!”
Cô Bội Lan liền lập tức sắp xếp Thanh Đại đi đến Thái y viện để mời nữ y, sau đó lại hỏi kỹ những lời Mộ Dung Tiệp dư đã nói với Nguyễn Hàm Chương rồi mới được cô khuyên nhủ trở về phòng của mình.
Không lâu sau, nữ y đến.
Nguyễn Hàm Chương từ trong điện chậm rãi bước ra và nhìn thẳng vào nữ y đang đi tới.
Lúc này gió xuân hiu hiu, chim hót hoa thơm.
Giữa bầu trời trong xanh cùng khung cảnh hoa hạnh hoa lê rụng như mưa, hai người họ đã hội ngộ.
Nữ y trông chừng hai mươi tuổi, dung mạo thanh đạm lạnh lùng với đôi lông mày dài và đôi mắt mảnh, trông có vẻ là người không hay cười.
Cô ấy cúi người hành lễ với Nguyễn Hàm Chương: “Thần Triệu Đình Phương, là y chính của Thái y viện, xin kính chào Tài nhân tiểu chủ, tiểu chủ vạn phúc kim an.”
Nguyễn Hàm Chương mỉm cười nói: “Làm phiền Triệu y chính rồi.”
_Cô đưa tay chỉ vào căn phòng bên cạnh: “Hôm nay có việc muốn nhờ vả, mong Triệu y chính lượng thứ.”
Vị Triệu y chính này trông có vẻ là người có tính khí tốt, hoặc giả là đã quá quen với những chuyện trong cung nên cô ấy rất bình thản đi theo cô vào phòng để khám cho cô Bội Lan.
“Cô cô Bội Lan tuy bị thương ở mắt cá chân nhưng không ảnh hưởng đến gân cốt, những ngày này tuyệt đối đừng đi lại, sau khi dùng cao sinh cốt rồi tẩm bổ trong ba ngày là sẽ khỏi.”
Nguyễn Hàm Chương thở phào nhẹ nhõm rồi cười tươi với cô Bội Lan: “Cô cô, thật tốt quá.”
Trước mặt người ngoài, cô Bội Lan vẫn luôn tỏ ra hiền hậu: “Tiểu chủ hôm nay cũng mệt rồi, cứ để Triệu đại nhân bắt mạch cho người thì nô tỳ mới yên tâm được.”
Nguyễn Hàm Chương bèn đứng dậy và dẫn Triệu Đình Phương trở về tẩm điện.
Trong thoáng chốc, trong tẩm điện chỉ còn lại hai người bọn họ.
_Khi bốn mắt nhìn nhau, Nguyễn Hàm Chương chợt nở một nụ cười rạng rỡ đầy niềm vui.
Giọng cô rất nhẹ, chỉ có hai người nghe thấy: “Chị Đình Phương, dạo này chị vẫn khỏe chứ?”
Triệu Đình Phương nghiêng người tiến lên phía trước rồi ngồi xuống chiếc ghế thêu cạnh giường, cô ấy nhìn kỹ Nguyễn Hàm Chương với thần sắc vô cùng nghiêm nghị và giọng nói thanh lãnh.
“Bệ hạ đã nảy sinh nghi ngờ rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
