Sau khi dẫn Chúc Huyên đi bái sư xong, Chúc Minh vẫn không quên dắt nàng tiếp tục dạo chợ mua thêm ít đồ. Củi gạo dầu muối, ít hạt giống rau cho vụ hạ thu, vải may quần áo cùng kim chỉ, rồi văn phòng phẩm để Chúc Huyên nhập học...
Trước đó còn mua lễ bái sư nữa, tính đi tính lại thì chuyến này tiêu không ít tiền, Chúc Minh vừa âm thầm nhẩm tính vừa thấy xót của.
Trên đường mua đồ, đầu óc Chúc Huyên dần dần tỉnh táo lại.
Nàng ôm tờ giấy có chữ học danh do Hoàng tiên sinh viết trước ngực, đi được một lúc lại lấy ra mở xem để tự ngắm một hồi, ngắm xong lại cẩn thận gấp lại nhét sát vào ngực, dán ngay vị trí trái tim. Cứ nhìn một lần là ngây ngô cười một lần, Chúc Minh nhìn mà thấy nàng chẳng khác gì Tú Oánh lúc nãy, người có đầu óc không được tỉnh táo cho lắm.
Chúc Minh bèn nói:
"Đừng xem nữa, trông ngốc chết đi được. Người biết thì hiểu là con vừa có học danh, người không biết còn tưởng hồn vía con bay mất rồi."
Chúc Huyên cười tít mắt, hoàn toàn coi như không nghe thấy. Chúc Minh thở dài, rồi lại mua thêm mấy miếng bánh ngọt chuẩn bị mang về.
Đi ngang qua quầy thịt nhà đại cô, Chúc Huyên thấy Nguyên Phụng Nhất đang ngồi ôm tay trên bậc cửa ngẩn người, vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt như cũ.
Chúc Huyên cười tươi rói chạy tới gọi:
"Phụng Nhất!"
Nguyên Phụng Nhất nghe thấy tiếng nàng thì hơi nhấc mí mắt lên, gọi Chúc Minh một tiếng:
"Cữu cữu." Sau đó lại tiếp tục ngẩn người.
Đang lúc vui vẻ, Chúc Huyên bèn hỏi:
"Phụng Nhất, sao ngươi không đáp ta?"
Nguyên Phụng Nhất hơi ngượng ngùng, cuối cùng cũng mở miệng gọi một tiếng:
"Huyên nhi."
Lập tức, Chúc Huyên rút tờ giấy trong ngực ra, mở rộng, chỉ vào chữ "翾", hỏi Nguyên Phụng Nhất:
"Ngươi biết chữ này đọc là gì không?"
Nguyên Phụng Nhất nhìn chữ "翾" phong thái thanh nhã trên giấy, rồi lại nhìn sang mấy chữ nguệch ngoạc như gà bới bên cạnh, sau đó đáp:
"Huyên."
Chúc Huyên trợn tròn mắt, "A" lên một tiếng đầy kinh ngạc:
"Chữ phức tạp thế này mà ngươi cũng biết! Phụng Nhất, ngươi giỏi thật!"
Được nàng khen, Nguyên Phụng Nhất đỏ mặt, đáp:
"Ta... không giỏi đâu. Ta 3 tuổi đã theo ngoại tổ phụ khai trí, nên biết chữ sớm hơn người khác."
Đứng bên cạnh nghe vậy, Chúc Minh chợt nhớ ngoại tổ phụ của Nguyên Phụng Nhất, cũng chính là cha ruột của Chúc Tình, từng là đồng sinh của tiền triều.
Năm ấy gặp nạn đói, nhà họ Nguyên sống không nổi nữa, vì để khỏi chết đói mới đem Chúc Tình cho người khác làm con nuôi.
"Đúng rồi, chữ này chính là 'Huyên'. Đây là học danh sau này của ta. Sau này ta sẽ gọi là Chúc Huyên, là Chúc Huyên viết bằng chữ này." Chúc Huyên vừa nói vừa cười tủm tỉm.
Nguyên Phụng Nhất nhìn dáng vẻ cười rạng rỡ của nàng, trầm mặc một lát rồi gọi:
"Chúc Huyên."
Tuy âm đọc vẫn giống cái tên trước kia, nhưng Chúc Huyên biết hắn gọi chính là "Chúc Huyên" bằng học danh mới. Nàng vui vẻ đáp lời, rồi hỏi tiếp:
"Ngươi có học danh không?"
Nguyên Phụng Nhất hơi bất đắc dĩ:
"Ta tên là Nguyên Phụng Nhất, Nguyên Phụng Nhất chính là học danh của ta."
Nghe vậy, Chúc Huyên nghĩ "Phụng Nhất" cũng là hai chữ nàng chưa từng học, liền níu tay áo hắn, nói:
"Ta không biết học danh của ngươi viết thế nào. Phụng Nhất, ngươi viết học danh của ngươi lên tờ giấy này cho ta xem đi."
Nguyên Phụng Nhất định vào nhà lấy bút viết cho nàng, thì nghe Chúc Minh nói:
"Càng nói càng dài dòng. Lại còn bắt người ta viết chữ, ta thấy lát nữa phải ở lại nhà đại cô ăn cơm tối luôn mất."
Nói xong liền kéo Chúc Huyên về nhà. Nguyên Phụng Nhất dừng bước, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng hai cha con.
Mới đi được vài bước, Chúc Huyên lại quay trở lại, trong tay cầm một miếng bánh nhỏ Chúc Minh vừa mua, đặt vào tay Nguyên Phụng Nhất. Ở nhà nàng đã nghe người lớn kể về thân thế của hắn, nên càng coi hắn như biểu ca ruột.
Nguyên Phụng Nhất ngơ ngác nhận lấy. Đến lúc phản ứng lại rằng mình không nên nhận thì Chúc Huyên đã nắm tay Chúc Minh đi xa rồi.
Về đến nhà vừa đúng lúc sắp đến bữa cơm chiều.
Chúc Minh vừa đặt cái sọt xuống, Tôn lão thái đã lập tức tiến lên kiểm tra xem hắn mua những gì. Xem xong lại hỏi hết bao nhiêu tiền. Chúc Minh cười báo con số, Tôn lão thái liền âm thầm tính nhẩm từng món để đối chiếu. Tuy bà không biết chữ, nhưng khả năng tính nhẩm cực kỳ giỏi.
Tính xong, bà lập tức dựng ngược lông mày, chỉ vào Chúc Minh mà mắng:
"Đúng là đồ phá của! Ta thấy con bị người ta coi như đồ nhà quê rồi. Mua tí đồ mà mặc cả cũng không biết, người ta thấy con lâu ngày mới về, hào phóng liền lừa cho một vố! Đổi ta đi mua thì tiết kiệm được cả trăm văn tiền! Đống này làm gì đáng từng ấy!"
Thấy Chúc Minh vẫn dửng dưng, bà càng tức hơn, quay sang trừng Chúc Huyên:
"Đều tại con nha đầu chết tiệt nhà con! Đòi đi học! Đi học còn phải mua lễ bái sư, mua văn phòng tứ bảo, phí biết bao nhiêu tiền nhà ta! Sinh ra chỉ để đòi nợ!"
Tôn lão thái bên kia mắng chửi om sòm, cả nhà họ Chúc vẫn ai làm việc nấy.
Chúc Huyên chẳng buồn để ý bà, chạy đến trước mặt tổ phụ, nâng niu lấy tờ giấy trắng ra như báu vật rồi hỏi:
"Ông nội, ông có biết chữ này không?"
Ông nội vừa làm việc về, đang ngồi bên bếp nấu rượu. Giữa mùa hè mà phải canh lò rượu thì chẳng sung sướng gì, mặt ông bị hơi nóng hun đỏ bừng, mồ hôi đầy đầu. Ông lau mồ hôi, nheo mắt nhìn tờ giấy một cái rồi đáp:
"Ông nội không biết."
Thế là Huyên tỷ nhi lập tức bày ra vẻ "Nếu ông không biết thì để cháu miễn cưỡng nói cho ông nghe vậy", khiến Chúc lão đầu ê cả răng. Cái bộ khoe khoang ấy... nếu Huyên tỷ nhi không đúng lúc đang ở tuổi ngọc tuyết đáng yêu nhất, ông thật muốn đưa tay gõ cho mấy cái.
"Chữ này đọc là 'Huyên', cùng âm với tên Huyên của con. Sau này con sẽ dùng chữ 'Huyên' này. Hoàng tiên sinh đặt học danh cho con!" Vừa nói xong, nàng lại cầm tờ giấy chạy đến trước mặt mẹ đang xào rau, nhất quyết bắt mẹ cũng phải xem.
Thẩm Vân chống lưng liếc nàng một cái. Huyên tỷ nhi lại cất tờ giấy như cất bảo bối, tung tăng chạy quanh mẹ:
"Mẹ, để con xào rau cho, mẹ nghỉ đi."
Thẩm Vân trông dịu dàng ôn nhu, nhưng nói chuyện với Huyên tỷ nhi thì chẳng hề dịu dàng chút nào:
"Con biết xào cái rắm! Cái xẻng còn cầm không nổi mà còn đòi giúp ta. Đừng có phá hỏng bữa cơm cả nhà!"
Ông nội cũng lên tiếng:
"Huyên tỷ nhi, nếu không có việc gì thì đi cho heo ăn đi. Bọn chúng cắt cỏ heo về rồi đấy. Mau đi phụ trộn cám cho heo."
Chúc Huyên lập tức chạy vèo ra ngoài. Chúc lão đầu lắc đầu cười:
"Con bé này."
"Bà có biết chữ đâu, cho bà xem bà cũng có hiểu đâu."
"Ôi chao! Chúc Đại Giang, ông bày đặt làm người có học cái gì! Chẳng phải cũng mù chữ thôi sao! Ông biết được mấy chữ?"
"Tôn thị, bà bớt nói vài câu đi!"
Trong nhà lại náo loạn một trận gà bay chó sủa. Còn Chúc Huyên thì tung tăng chạy đến chuồng heo. Chúc Đường và Chúc Liên vừa cắt cỏ heo về, hai đứa trẻ choai choai đang trộn cám. Huyên tỷ nhi nhìn trái nhìn phải rồi hỏi Chúc Liên:
"Liên tỷ, Anh tỷ nhi đâu?"
"Đi trông Đệ ca rồi. Mau lại đây phụ làm việc, hôm nay chỉ mình muội được đi chợ, về nhà còn muốn chơi nữa à?" Thấy nàng tới, Chúc Liên lập tức giao việc.
Chúc Huyên bèn đến giúp trộn cám, rồi dùng gáo bầu múc từng gáo đổ vào máng ăn, vừa đổ vừa phát ra tiếng gọi: "Nhạ... nhạ... nhạ..."
Hiện giờ nhà Chúc có hai chuồng heo ngăn riêng. Một bên nuôi heo nái già và hai con heo con giữ lại, bên kia là hai con heo đực. Thấy heo chạy đến ăn, Chúc Huyên lại ném thêm cỏ heo vào. Đang làm việc thì nghe Chúc Đường hỏi:
"Hôm nay đi chợ vui không?"
"Vui lắm! Mua được bao nhiêu thứ. Chỉ là giữa đường ta muốn mua một đôi thỏ về nuôi chung với mọi người, cha không chịu. Cha bảo còn phải đến nhà tiên sinh, mua đông mua tây hết tiền rồi, có mang thỏ về thì bà nhìn thấy cũng mắng."
Chúc Liên bật cười:
"Rõ ràng là chính muội muốn mua thỏ về chơi, còn lôi cả bọn ta vào. Thế đến nhà tiên sinh thì sao?"
Vừa nghe nhắc tới Hoàng tiên sinh, Chúc Huyên lập tức bỏ việc xuống, lấy tờ giấy ra khoe tên mới với Chúc Đường và Chúc Liên. Hai người xem xong đều im lặng.
Trong lớp khai trí sẽ không dạy chữ phức tạp như vậy, lại chẳng hiểu nàng đưa xem để làm gì, chỉ nghe Huyên tỷ nhi nói:
"Học danh của ta là chữ này, đọc là Huyên, hình như có nghĩa là chim nhỏ bay."
Nàng ôm đầu cố nhớ lại. Đoạn Hoàng tiên sinh nói quá mức văn nhã, nàng chẳng hiểu hết, chỉ nhớ mang máng là bảo nàng bay.
"Chim nhỏ bay à? Thế sao không gọi luôn là Chúc Chim Bay đi? Chữ này khó viết chết được, bao nhiêu nét thế kia, nhìn thôi đã thấy đau đầu. Tiên sinh của muội sao lại đặt cái tên kỳ quái vậy, con gái nào lại tên Chim Bay?" Chúc Đường cho heo ăn xong, cầm cái gáo ra lu nước mưa sau vườn rửa mấy cái, vừa làm vừa bình luận.
"Là Huyên! Không phải Chim Bay! Đại ca, huynh đúng là không có số học hành! Nói chuyện khó nghe quá!" Chúc Huyên tức giậm chân, hậm hực đẩy Chúc Đường một cái.
Chúc Đường đứng vững như cọc gỗ, nàng đương nhiên chẳng đẩy nổi. Chúc Huyên càng tức hơn, ngẩng đầu nói: "Huynh mới là Chúc Chim Bay!"
Thấy Chúc Đường cúi đầu cười đầy vẻ không có ý tốt, nàng chớp chớp mắt cảnh giác, nhưng đã không kịp. Chúc Đường chụp lấy hai nách nàng, nhấc bổng lên như bế một con mèo.
Tuy hai anh em chỉ cách nhau 6 tuổi, nhưng Chúc Đường 12-13 tuổi đã cao lớn rắn chắc hơn hẳn.
"A!" Bị nhấc lên bất ngờ, Chúc Huyên hét lên một tiếng. Nách nàng rất sợ nhột, vừa muốn cười vừa còn giận, liền kêu:
"Ha ha ha... Mau thả ta xuống! Đại ca!"
Chúc Đường cười gian, giơ muội muội lên cao quay một vòng rồi nói:
"Đã là chim nhỏ bay thì ta cho Huyên tỷ nhi bay một vòng."
Bị giơ lên cao, Chúc Huyên nhìn ánh chiều nơi chân trời, dần dần dang rộng hai tay, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc vang lên:
"Cái này vui quá! Quay thêm một vòng nữa đi!"
Chúc Liên đứng bên cạnh thấy hai anh em đùa nghịch thì vội la:
"Đại ca, mau đặt Huyên tỷ nhi xuống! Đừng làm muội ấy ngã!"
Thế rồi nàng lại thấy Chúc Đường gan lớn đến mức buông hẳn tay, tung Chúc Huyên lên cao rồi đón lại thật vững, sợ đến mặt mày tái mét. Hai người đang chơi thì chẳng biết nguy hiểm, Chúc Huyên còn cười sung sướng hơn:
"Mau! Tung thêm lần nữa! Muội cảm thấy mình sắp bắt được gió rồi!"
Tuy Chúc Đường thân hình to lớn, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ, thật sự định tung thêm lần nữa.
Đúng lúc chưa kịp tung, Chúc Minh đã từ đâu xông tới, giật Huyên tỷ nhi khỏi tay Chúc Đường, rồi trừng mắt nhìn hai anh em. Tiếng cười của Chúc Huyên lập tức tắt ngấm.
"Tung đi! Sao không bay tiếp nữa?" Chúc Minh nói.
Lời tác giả:
Chúc Huyên: Thử bay thất bại.jpg
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)