Chỉ thấy Chúc Huyên nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi lưng con lừa nhỏ, trên gương mặt rạng rỡ nở nụ cười như vừa được tái sinh. Nàng lao như một cơn gió vào lòng Thẩm Vân, cẩn thận ôm lấy bà: “Mẹ, con về rồi.”
Thẩm Vân giơ cao tay định đánh cô con gái thứ hai vì dám bỏ nhà đi, nhưng vừa nghe tiếng gọi mềm mại ấy thì lòng đã mềm nhũn, bàn tay hạ xuống thật khẽ, chỉ vỗ nhẹ hai cái, cuối cùng vẫn không nỡ.
Miệng thì vẫn trách: “Con cũng đâu còn nhỏ nữa, suốt ngày cứ làm người ta lo lắng như vậy. Vì con mà cả nhà chẳng ai yên lòng.”
Chúc Huyên cọ cọ vào tay Thẩm Vân, rồi quay sang nhìn Tôn lão thái. Vẻ mặt nàng vô cùng chân thành: “Bà, cháu sai rồi. Cháu không nên vừa nổi nóng đã chạy lung tung, làm mọi người phải lo.”
Tôn lão thái chớp mắt hai cái rồi quay mặt đi, không thèm để ý tới Chúc Huyên. Cơn giận của Chúc Huyên thì đã tan rồi, nhưng cơn giận của bà vẫn chưa nguôi, bà mới không vội vàng đóng vai tổ mẫu hiền từ lúc này.
Bà không để ý đến Chúc Huyên, mà Chúc Huyên cũng chẳng nổi nóng. Lời xin lỗi của nàng cũng rất khôn khéo, chỉ xin lỗi vì đã chạy lung tung, chứ vẫn không hề cảm thấy chuyện cãi nhau với Tôn thị là mình vô lý.
Chúc Huyên nhớ lại cảnh tượng vừa rồi ở trường vỡ lòng Thanh Dương. Hoàng tiên sinh nói bà đã dạy nàng “bài học đầu tiên”.
Lúc ấy Chúc Huyên vô cùng kinh ngạc. Trong nhận thức của nàng, “học” là đọc sách nhận chữ, nhưng đoạn tự thuật kia của Hoàng tiên sinh nào có dạy nàng những điều ấy.
Hoàng tiên sinh lại nói: “Người làm thầy là để truyền đạo, thụ nghiệp, giải hoặc①. Dạy người nhận chữ, học tri thức không phải là toàn bộ việc học. Một người nội tâm hèn nhát, không có điều gì để bản thân kiên định tin tưởng, dù học vấn nhiều đến đâu cũng chỉ như nước không nguồn.
“Đặc biệt là nữ tử cầu học trong thời đại này, trong lòng vốn đã mang một bức tường vô hình. Thiên hạ có vô số trường vỡ lòng có thể khai mở tri thức cho nữ tử, nhưng lại rất khó khai mở tâm trí của muôn vàn nữ tử. Chỉ thiếu tri thức thì chẳng qua là thất học, nhưng tâm trí bị che mờ còn khó xóa bỏ hơn cả thất học.”
Bà nội không chỉ không có tên, mà còn giống hệt kiểu người “mang chướng ngại trong lòng” như Hoàng tiên sinh nói. Thế thì việc bà không thích nàng cũng có thể được giải thích theo một góc độ khác: bà chỉ vì tâm trí bị che mờ nên không nhìn thấy điểm tốt của nàng, thậm chí cũng không nhìn thấy giá trị của chính mình với tư cách một người phụ nữ.
Nghĩ như vậy, Chúc Huyên bỗng thấy mình không còn để tâm đến sự thiên vị và ghét bỏ của bà như trước nữa, cho dù đó là điều đã ăn sâu thành bản năng.
“Đại cô, biểu ca.”
Thấy Chúc Tình và Vương Án, Chúc Huyên lập tức lễ phép chào hỏi, rồi lại để ý đến Nguyên Phụng Nhất đứng bên cạnh Chúc Tình.
Không quen biết, bỏ qua.
Chúc Huyên chú ý đến gương mặt lạ của Nguyên Phụng Nhất, mà người nhà họ Chúc cũng đồng thời chú ý tới Hoàng Thải Vi - người phụ nữ xa lạ cưỡi lừa đưa Chúc Huyên về.
Quần áo và khí chất của Hoàng Thải Vi hoàn toàn không giống người nhà nông, nhưng cũng chẳng giống nữ quyến nhà giàu. Phong thái trên người bà càng không giống bọn buôn trẻ con chuyên dụ dỗ con nít.
Người nhà họ Chúc kiến thức có hạn, tự nhiên không thể nhìn một cái đã đoán được thân phận của bà. Họ vừa giữ chút cảnh giác, vừa cảm thấy người ta là khách nên không biết mở lời thế nào. Trái lại, Hoàng Thải Vi lại vô cùng hào sảng.
Bà cười tươi hòa nhã: “Ta là tiên sinh mới của trường vỡ lòng Thanh Dương — Hoàng Thải Vi. Mới từ kinh sư trở về nguyên quán. Hôm nay tiện đến trường xem qua tình hình, tình cờ gặp Chúc Huyên nên tiện đường đưa con bé về.”
Một câu nói ấy chứa quá nhiều thông tin: nữ tiên sinh từ kinh sư trở về, lại còn gặp Chúc Huyên ở trường vỡ lòng. Cả nhà họ Chúc nhất thời chưa ai kịp phản ứng.
Người đầu tiên lấy lại tinh thần là Chúc lão đầu. Dù trong lòng vô cùng kinh ngạc vì lại có nữ tiên sinh, nhưng ông biết Hoàng Thải Vi không nói dối. Khí chất và phong thái ấy đúng là của người đọc sách. Hơn nữa trường vỡ lòng ở ngay gần đây, nói dối chuyện này cũng rất dễ bị vạch trần.
Chúc lão đầu cười ngượng ngùng. Huyên nương đến trường vỡ lòng sao? Rốt cuộc con bé vẫn muốn đi học.
Thực ra trước đó, suy nghĩ của ông cũng giống hệt lão bà tử nhà mình — Chúc Huyên học cũng được, không học cũng được, tốt nhất là đừng học.
Nhưng bây giờ ngay cả tiên sinh của trường cũng đã tìm đến tận cửa, xem ra chuyện này e rằng sẽ có thay đổi.
Hoàng Thải Vi đích thân đưa Chúc Huyên về nhà, một là không yên tâm để một bé gái đi một mình quãng đường hai dặm, hai là vì bà đã hứa với Chúc Huyên sẽ giúp nàng được đi học.
Bà nhìn một lượt những người lớn nhà họ Chúc, rồi lại liếc qua một dãy lớn nhỏ trẻ con, trong lòng đã đoán được nguyên nhân Chúc Huyên không được đi học.
Thế là bà nhìn thẳng vào người đứng đầu gia đình — Chúc lão gia tử Chúc Đại Giang.
“Có thể mượn một bước nói chuyện được không?”
Thế là Chúc Huyên nhìn Hoàng tiên sinh bước vào nhà mình. Nàng ngẩng đầu nghĩ thầm:
Hoàng tiên sinh nhất định sẽ có cách giúp mình được đi học.
Người lớn cần bàn chuyện, Chúc Minh liền nói với Vương Án — người lớn nhất trong đám trẻ:
“Án ca nhi, con dẫn các em ra ngoài chơi đi. Đến bữa cơm ta sẽ gọi các con về.”
Vương Án tò mò liếc nhìn vị nữ tiên sinh xuất hiện đột ngột kia, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu nhận lời cậu, dẫn đám trẻ đi ra ngoài.
Chúc Huyên lại muốn ở lại xem Hoàng tiên sinh sẽ nói gì với người nhà mình. Thẩm Vân nhìn nàng một cái: “Huyên tỷ nhi, con cũng ra ngoài đi.”
Chúc Huyên định làm nũng với mẹ, nhưng nghe thấy trong giọng nói dịu dàng của Thẩm Vân lại thấp thoáng một tia sát khí: “Chuyện con chạy lung tung, lát nữa mẹ sẽ tính sổ với con.”
Thế là Chúc Huyên lập tức bật dậy chạy ra ngoài. Chỉ có Chúc Đệ nhỏ nhất được ở lại trong nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
