Tôi cố gắng đứng vững, cơn giận trong người không ngừng sôi sục.
Tôi đau lòng nhặt chiếc điện thoại lên, đẩy Trương Kiều Kiều một cái:
"Trương Kiều Kiều, mày đừng quá đáng! Đây là điện thoại mới của tao đấy, mày phá nó, định bồi thường kiểu gì?"
Cô ta lùi lại hai bước, không thèm nhìn tôi mà nhếch mép:
"Chờ bảo bối này gả vào nhà họ Bùi, cái điện thoại Android rẻ tiền của mày, tao bồi cho cả vạn cái cũng được!
"Nhưng từ giờ nhớ kỹ, bà bầu sợ sóng điện từ, ký túc xá cấm chơi điện thoại!"
Nói xong, cô ta bước đến điều khiển điều hòa, "tít" một tiếng, điều hòa lập tức tắt.
"À còn nữa, mày đi chùi sạch giày của bảo bối ngay, bà bầu không cúi người được, từ nay quần áo, giày dép, tất, đồ lót của bảo bối đều là mày phải giặt tay.”
"Phục vụ bảo bối tốt, tao còn xem xét cho mày đi làm giúp việc trong nhà họ Bùi."
Không khí nóng bức, kết hợp với mùi thối không chịu nổi từ đống giày khiến tôi thấy đầu óc quay cuồng, người mệt lả.
Nhìn thấy tôi đứng im, Trương Kiều Kiều cầm giày dí thẳng vào mặt tôi:
"Nhanh lên! Còn đứng ngẩn ra làm gì?"
Mùi chua bốc lên nồng nặc.
Tôi cảm thấy mình không thể kiềm chế thêm được nữa, bèn bước tới gần Trương Kiều Kiều, rồi "ọe" một tiếng, nôn thẳng vào cô ta.
Đống chất nhầy nhớp nháp, dính hết lên tóc, mặt và quần áo của Trương Kiều Kiều.
May quá, sàn nhà và quần áo tôi không dính tí nào.
Trương Kiều Kiều sững sờ một lúc, sau đó hét lên đầy ghê tởm:
"Chết tiệt! Châu Hạ, mày điên rồi à?
"Tao sẽ báo cáo với giáo viên phụ trách rằng mày bắt nạt bạn cùng phòng, và sẽ khiến họ hủy suất học bổng của mày!"
Nhìn dáng vẻ nhếch nhác mà vẫn ngang ngược của Trương Kiều Kiều, tôi chỉ cảm thấy buồn cười, bèn lớn tiếng đáp lại:
"Mày cứ đi mà báo cáo, để xem giáo viên sẽ nhìn thấy ai đang bắt nạt ai!"
Tôi không tin nổi chuyện này lại thành lỗi của mình.
Rõ ràng là cô ta làm vỡ điện thoại mới của tôi, ép tôi làm đủ thứ việc, còn dí đống giày thối vào mặt tôi, giờ lại đổ ngược tội lên đầu tôi sao?
Tôi nhất định sẽ không nhượng bộ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)