"Tuyệt vời! Cuối cùng bảo bối cũng mang trong mình long thai của Thái tử Bùi rồi!"
Bạn cùng phòng của tôi, Trương Kiều Kiều, mặt mũi rạng rỡ lao ra từ nhà vệ sinh, ném mạnh que thử thai hai vạch xuống bàn tôi.
Nước tiểu còn dính trên que bắn tung tóe, không sai, trượt rơi thẳng vào ly nước chanh tôi đang uống.
Cơn buồn nôn lập tức ập đến, tôi vừa nhổ ra vài tiếng "phì phì", vừa nổi giận quát:
"Trương Kiều Kiều, mày đọc nhiều tiểu thuyết ngôn tình nhảm nhí đến lú lẫn rồi phải không?
"Ba năm học chung, Bùi Kỳ có nói với mày câu nào chưa? Hay mày tự sinh sản vô tính đấy?"
Trương Kiều Kiều là một con nghiện tiểu thuyết chính hiệu.
Ngày nào trong ký túc xá, cô ta cũng mở tiểu thuyết “Bá tổng với cô vợ nhỏ dễ thương” ra nghe hết cỡ.
Năm nhất, cô ấy còn học theo nữ chính ngốc nghếch trong truyện, cố ý lấy chìa khóa cào nát chiếc siêu xe của Bùi Kỳ đậu trước cổng trường.
Kết quả, chẳng những không khiến Bùi Kỳ chú ý, cô còn bị tài xế của anh báo cảnh sát và đòi bồi thường.
Vậy là giấc mộng hào môn của cô tan vỡ, và cô phải đi làm dọn phòng ở khách sạn cao cấp trước cổng trường để trả nợ.
Mãi đến gần đây, cô mới trả hết 50 ngàn tiền sửa xe.
Dạo này, cuốn tiểu thuyết mà cô ta đang đọc có tên là "Cô Vợ Nhỏ Một Lần Sinh Tám Đứa, Tổng Tài Cưng Độc Quyền".
Thế nên tôi không thể không nghi ngờ rằng Trương Kiều Kiều lại đang chìm đắm trong cơn mơ mộng điên rồ nữa rồi.
Huống chi, Bùi Kỳ – một bệnh nhân tâm lý của tôi – đang mắc chứng rối loạn lưỡng cực.
Tôi hiểu anh ta rõ lắm.
Anh ta hoàn toàn không thể nào thích kiểu người như Trương Kiều Kiều.
Nhưng để chắc ăn, tôi quyết định hỏi Bùi Kỳ cho rõ ràng.
Tôi rút điện thoại ra, nhắn cho Bùi Kỳ một tin:
"Cấm chơi điện thoại! Cấm chơi điện thoại! Sóng điện từ sẽ làm hại long thai trong bụng của bảo bối!"
Cô ta vừa hét lớn vừa vung tay đánh mạnh vào điện thoại của tôi.
Chiếc điện thoại đập xuống đất, màn hình vỡ tan thành từng mảnh.
Tôi cũng không giữ thăng bằng được trước cú tấn công bất ngờ đó, ngã vào cạnh giường sắt, cơn đau âm ỉ lập tức truyền đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)