Toàn bộ Khu ô nhiễm tựa như một tấm gương khổng lồ đột ngột vỡ vụn! Một lớp màng ngăn cách bị phá vỡ, mọi ảo ảnh hoàn toàn tan biến. Cát vàng hai bên đường đập vào mắt, bốn bề hoang vu, đâu còn thấy bóng dáng của những dãy nhà cũ nát khi nãy.
Phía trước, vạch cảnh giới hiện ra, đó chính là bộ đội viện trợ của căn cứ Lê Minh đã đuổi tới.
“Tất cả bám sát! Tuyệt đối đừng để lũ cơ biến chủng bao vây!” Trình Đông Thụ hét lớn vào bộ đàm. Anh nhấn lút chân ga, dẫn đầu đoàn xe xông thẳng ra ngoài.
Khoảnh khắc vùng vực biến mất, lũ cơ biến chủng hiện nguyên hình là những con quái vật dữ tợn, điên cuồng lao về phía những người gần nhất... Ngay lập tức, tiếng súng nổ dày đặc vang lên từ khắp phía.
Trình Đông Thụ chẳng dám ngoái đầu nhìn lại, anh chỉ biết đạp ga hết cỡ, liều mạng tháo chạy. Tài xế của những chiếc xe phía sau cũng dán chặt mắt vào đuôi xe việt dã dẫn đoàn, cả đoàn xe như mũi tên rời cung, ầm ầm lao ra khỏi phạm vi Khu ô nhiễm.
Đại Thanh Điểu chẳng biết từ lúc nào đã thu nhỏ lại thành chú chim nhỏ, đậu trên vai Vân Chiêu, nhảy qua nhảy lại đầy bồn chồn. Có vẻ như nó vẫn còn đang bực bội vì con Hỏa Phượng lúc nãy.
Vân Chiêu không rảnh dỗ dành nó, cô nghiêng người nhìn qua cửa sổ xe phía sau. Bộ đội chi viện của căn cứ Lê Minh đã nhập cuộc. Tiếng pháo nổ vang rền không dứt, sương xám đã tan nhưng vật chất tối vẫn còn đó, quấn lấy bóng dáng của các Lính gác đang chiến đấu.
Lũ cơ biến chủng cấp cao di chuyển nhanh như chớp, chỉ thấy những luồng bóng đen mờ ảo; cái vòi miệng sắc nhọn đột ngột đâm tới, quấn chặt lấy vũ khí... Đám quái vật đang liên tục đâm sầm vào tuyến phòng thủ. Các loại tinh thần thể hình thú cũng đồng loạt hiện hình, gầm rú lao lên cắn xé lũ quái vật. Một khi tinh thần thể bị vật chất tối bám vào, thế giới tinh thần của Lính gác sẽ bị ăn mòn không ngừng.
Vân Chiêu hạ cửa sổ xe, khẽ phất tay. Vô số đốm huỳnh quang xanh lục bay về phía những tinh thần thể đang khổ chiến kia. Trên xe phần lớn là người thường và trẻ nhỏ, cô buộc phải đảm bảo an toàn cho họ bằng cách tránh xa chiến trường.
Hy vọng những Lính gác đang dốc sức chiến đấu ngoài tiền tuyến kia đều có thể bình an vô sự.
……
Xe của Đoạn Tích và Đào Hạo Hạo vẫn chưa kịp chạy tới nơi.
Khu ô nhiễm sụp đổ hoàn toàn. Trong tích tắc, mọi người bị bầy cơ biến chủng vây kín như nêm cối. Lũ quái vật mất sạch lý trí, cái vòi miệng mấp máy điên cuồng tìm kiếm người sống để xẻ thịt. Chúng cứ thế lao lên lớp lớp, sát khí đằng đằng, giết mãi không xuể.
Tiểu đội của căn cứ Thự Quang lập tức gia nhập vào hàng ngũ cùng căn cứ Lê Minh để dọn dẹp bầy quái vật. Họ trơ mắt nhìn bảy chiếc xe kia lao vọt ra khỏi Khu ô nhiễm, dần dần mất hút khỏi tầm mắt.
“Đội trưởng! Vị Dẫn đường kia chạy mất rồi!” Thỏ Tử vác súng bắn tỉa hét lớn. Ba người họ đang đứng tựa lưng vào nhau, liên tục nã đạn vào lũ quái vật đang vồ tới.
Lượng thuốc ức chế họ mang theo đã cạn kiệt. Nếu không phải tình thế ngàn cân treo sợi tóc, chẳng ai muốn triệu hồi tinh thần thể vào lúc này vì sẽ làm tăng nguy cơ phát sinh cơ biến.
Tạ Đồ rút thanh trường đao, một nhát chém xuống làm dịch đen văng tung tóe, con cơ biến chủng rú lên thảm thiết rồi gục ngã. Chất dịch ăn mòn bắn lên bộ đồ tác chiến rồi trượt đi, không để lại một vết tích. Anh chẳng buồn ngoái đầu lại, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng: “Ừ.”
Tiếng động cơ gầm rú vang rền từ xa tới gần. Đào Hạo Hạo gào lên với Đoạn Tích: “Lao lên đi! Cậu có biết lái xe không hả! Đạp ga mạnh vào, chạy rùa bò thế làm cái gì!”
Đoạn Tích tức điên người. Một tay anh ta nắm vô lăng, tay kia giơ súng nã đạn, cứ thế lái xe cán nát mọi thứ trên đường để mở lối đi. “Có giỏi thì xuống đây mà lái!”
“Tôi là tay hỏa lực hạng nặng của đội, có giỏi thì cậu lên đây mà làm!” Đào Hạo Hạo đứng trên nóc xe, dùng hỏa lực áp chế lũ quái vật xung quanh. Cuối cùng cũng nhìn thấy nhóm đội trưởng, cậu vội vẫy tay: “Mau lên xe!”
Đoàng! Đoàng! Đoàng!...
Tiếng mưa bom bão đạn vang lên không ngớt. Ngay gần đó, các đội Lính gác của căn cứ Lê Minh cũng đang kịch chiến. Do dư âm của vụ bạo động trong Khu ô nhiễm lúc nãy, lượng cơ biến chủng tập trung quanh họ đông một cách bất thường.
Tạ Đồ yểm hộ cho hai đồng đội lên xe, sau đó thân thủ nhanh nhẹn nhảy lên nóc xe thiết giáp.
Sự ăn ý giữa các đồng đội không cần phải bàn cãi.
Đào Hạo Hạo lập tức ném cho Tạ Đồ một khẩu súng. Hai người chia nhau một trước một sau: một người dọn đường, người còn lại hỗ trợ quét sạch lũ cơ biến chủng đang vây khốn đội Lính gác phía trước. Áp lực giảm bớt, đội quân kia liền lớn tiếng cảm kích: "Cảm ơn nhé!"
Tạ Đồ chỉ khẽ hất cằm đáp lại.
Đoạn Tích thì thở ngắn than dài: "Xem ra chuyến này công cốc rồi." Vị Dẫn đường kia ra tay nhanh thật, loáng một cái đã chạy mất hút.
"Đội trưởng, mình có đuổi theo không?" Thỏ Tử ló đầu ra hỏi.
Tạ Đồ liếc nhìn cô ấy một cái: "Xe hết xăng rồi. Với lại, chúng ta phải ghé căn cứ Lê Minh lĩnh thưởng đã."
Người trông cửa là do anh tìm thấy, 5000 tích phân không phải con số nhỏ, không lấy thì phí. Còn về vị Dẫn đường kia... Căn cứ Lê Minh ngay trước mắt mà đoàn xe lại đi vòng về hướng Tây Nam. Nếu không đoán sai, đích đến của những người di tản này chính là căn cứ Thự Quang của họ.
Lại thêm một nhóm người sống sót khao khát ánh mặt trời.
……
Bảy chiếc xe lao vun vút dọc đường, không hề dừng lại, bỏ xa chiến trường ở phía sau. Nhờ có Khu ô nhiễm mới hình thành mà lũ cơ biến chủng đều đã đổ xô về khu 102. Suốt dọc đường bỗng trở nên an toàn lạ thường, không thấy bóng dáng một con quái vật nào, chỉ có bạt ngàn cát vàng hoang vu và những làn sóng nhiệt cuồn cuộn.
Chạy thêm một đoạn, Trình Đông Thụ dần giảm tốc độ, thở phào nhẹ nhõm: "Nguy hiểm thật, Khu ô nhiễm đúng là đáng sợ."
"Lúc nãy mấy cửa hàng ven đường đột ngột mở cửa, một đám người vặn vẹo chui ra làm lũ trẻ trên xe khiếp vía."
"Thế đã là gì, anh không thấy đâu..." Hạ Tường nhanh nhảu chia sẻ, "Chị Vân Chiêu siêu lợi hại luôn, tụi em lấy được chìa khóa nhanh lắm..."
Vân Chiêu bật cười, bất đắc dĩ nhìn Hạ Tường đang kể chuyện với vẻ mặt hớn hở. Cô ôm ba lô đặt trên gối, tựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Chẳng hiểu sao...
Trong đầu Vân Chiêu hiện lên hình ảnh con Hỏa Phượng rực lửa nơi Khu ô nhiễm.
Bốn căn cứ lớn chỉ có ba vị Lính gác cấp S danh tiếng lẫy lừng, tinh thần thể của họ đều mang hình thái truyền thuyết. Hỏa Phượng... không nghi ngờ gì nữa, đó chính là Tạ Đồ của căn cứ Thự Quang.
Việc cô bảo Hạ Tường tung tin trước đó chính là để thu hút anh ta tìm đến. Hiện tại nhóm Tạ Đồ còn mải dọn dẹp lũ cơ biến chủng, nhưng chắc chắn chẳng bao lâu nữa họ sẽ đuổi kịp đoàn xe. Vân Chiêu hiểu rất rõ: Việc người dân thị trấn Thanh Sơn có thể cắm rễ ổn định tại đại căn cứ hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào cấp bậc Dẫn đường của cô. Cô chính là quân bài chiến lược duy nhất của cả trấn.
Ở các căn cứ lớn, từ cái ăn cái mặc đến chỗ ở đều cần tích phân. Thị trấn Thanh Sơn có 188 người, nhưng chỉ có một Lính gác cấp B, còn lại mười mấy người khác chỉ ở cấp C hoặc D – những con số chẳng thấm vào đâu so với nhân tài tại căn cứ. Số còn lại là người thường không thức tỉnh, trong đó người già, trẻ nhỏ và người bệnh chiếm tới một nửa. Các Lính gác có thể tự tìm lối thoát, nhưng người thường chắc chắn sẽ sống rất chật vật. Muốn mưu cầu phúc lợi cho mọi người, cô phải chứng minh được thực lực tuyệt đối của mình.
Vân Chiêu không khỏi nhớ lại ngày mình thức tỉnh, lời của lão trưởng trấn vẫn văng vẳng bên tai:
"Nghe nói Dẫn đường ở căn cứ lớn quý giá lắm, sống cuộc đời xa hoa mà người thường chẳng dám mơ tới."
"Chiêu Chiêu à, tinh thần thể của cháu rất mạnh, các căn cứ sẽ trải thảm đỏ đón cháu thôi. Cháu đi mà hưởng phúc đi."
"Cháu phải nghĩ cho kỹ, người trong trấn không giúp gì được cho cháu đâu, họ sẽ chỉ là gánh nặng kéo chân cháu thôi..."
"Nếu cháu không đi bây giờ, thì sau này muốn đi cũng không được nữa đâu."
Nhưng cô có thể đi đâu cơ chứ? Sau khi các chú qua đời, hàng xóm láng giềng thường xuyên qua lại thăm nom, giấu giếm nhét cho cô từng miếng ăn. Mẹ của Bình Bình và An An, dù góa bụa sống khổ cực nhưng vẫn nhận trách nhiệm chăm sóc cô. Cô lớn lên từ mảnh đất Thanh Sơn này. Giờ đây mọi người mất đi nhà cửa, tương lai mờ mịt, Thanh Sơn chỉ có thể dựa vào một mình cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

