Những người khác cũng nhìn thấy cái bóng đen khổng lồ lượn lờ bên ngoài quán trọ, sắc mặt ai nấy đều thay đổi.
Trong màn đêm đen kịt, bên ngoài vang lên tiếng thứ gì đó quẫy đạp dữ dội, sau đó cửa lớn loảng xoảng rung lên, cả quán trọ như đang chao đảo.
"Tiểu Viện, trên cổ cậu là dây chuyền ngọc trai sao?"
Giọng một cô gái đột ngột vang lên thu hút sự chú ý của mọi người, tất cả lập tức đổ dồn ánh mắt về phía họ.
Đó là hai cô gái đang đứng cạnh nhau, một người mặc áo sơ mi, phần da lộ ra ở cổ có thể nhìn thấy rõ một sợi dây chuyền.
Cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm của mọi người, cô gái mặc áo sơ mi đâm ra hoảng loạn, nhịn không được đưa tay che cổ.
"Đây… đây là đồ mẹ để lại cho mình."
Lập tức có người đứng cạnh lên tiếng khuyên nhủ.
"Giờ là lúc sinh tử cận kề rồi, cô còn quan tâm đồ mẹ để lại cái gì! Nếu không giao chuỗi ngọc trai này ra, cô sẽ chết ở đây mất!"
Bạn của cô gái cũng hùa theo.
"Tiểu Viện, chỉ là sợi dây chuyền ngọc trai thôi, cậu cứ lấy ra đi! Chẳng lẽ cậu định bắt tất cả mọi người chết chung ở đây sao?"
Cô gái gấp gáp bật khóc.
"Cái này thực sự không được, mẹ mình mất từ khi tôi còn nhỏ, sợi dây chuyền ngọc trai này là kỷ vật duy nhất bà ấy để lại cho mình!"
Một tiếng nổ lớn đột nhiên dội lại.
Cô ta vừa dứt lời, cái bóng đen có đuôi rắn khổng lồ bên ngoài đập mạnh vào đại môn quán trọ, cánh cửa trực tiếp nứt toác ra một lỗ hổng lớn.
"Trả đồ cho tao!"
Bên ngoài vang lên tiếng thét thê lương của phụ nữ.
"Trả cho tao!"
Tiếng gào chói tai đâm xuyên màng nhĩ đám đông, bên ngoài chầm chậm xuất hiện một ả đàn bà mặc áo đỏ có đầu người mình rắn.
Đôi con ngươi dọc màu đỏ lạnh lẽo chứa đầy sự phẫn nộ gườm gườm nhìn tất cả những người trong quán trọ.
"Chạy mau, Xà Nữ sắp vào rồi!"
"Á! Làm sao bây giờ!"
Người chơi trong quán trọ tức khắc sợ hãi chạy trốn khắp nơi, cuống cuồng tìm chỗ nấp chỉ sợ Xà Nữ tóm được mình lôi ra ngoài, hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn tưng bừng.
Lúc này ở sảnh quán trọ chỉ còn hai người đứng yên tại chỗ, một trong số đó là Bạch gia sở hữu thẻ quỷ vĩnh viễn, gã đang đưa mắt nhìn Xà Nữ bên ngoài.
Người còn lại chính là Tống Mang, cô vẫn bình thản ngồi trên ghế, tay bưng tách trà chậm rãi nhấp từng ngụm.
"Trả tao! Trả tao!"
Tiếng gào thét của Xà Nữ ngày càng sắc nhọn, thân hình ả ta lóe lên, nửa thân mình trườn qua cánh cửa vỡ nát, cái miệng lè chiếc lưỡi đỏ tươi há ra ngoạm lấy một gã đàn ông đang trốn cạnh cửa rồi kéo tuột ra ngoài ăn thịt.
Bà chủ quán trọ và con gái sợ hãi ôm chặt lấy nhau, thi nhau phát ra tiếng la hét chói tai khiến người ta càng thêm tê rần da đầu.
Chẳng bao lâu sau.
Tiếng nhai nuốt rợn người dừng hẳn, bên ngoài một lần nữa vang lên tiếng gặng hỏi của Xà Nữ.
"Chuỗi hạt nhỏ trắng tinh, ai có thể cho tao thứ này! Tao muốn thứ này!"
Mắt thấy Xà Nữ rướn người lên, chuẩn bị chui qua lỗ hổng trên cửa quán trọ thêm lần nữa, ánh mắt Bạch gia lóe lên vẻ tàn nhẫn, dứt khoát lôi cô gái đang nấp cạnh tủ ra.
"Đưa đồ của mày cho ả."
"Tôi… tôi…"
Cô ta tháo dây chuyền ngọc trai xuống đưa cho Bạch gia, giọng nói mang theo tiếng nức nở.
"Tôi đưa cho anh, anh cầm đưa cho ả được không? Anh mang cho ả đi!"
Bạch gia không nhận lấy dây chuyền ngọc trai, ngược lại còn buông tiếng cười xòa đầy ẩn ý.
"Đồ của ai người nấy tự đưa."
Một tiếng "bịch" vang lên.
Bạch gia dùng sức đẩy mạnh cô ta một cái, nhẫn tâm ném thẳng người qua lỗ hổng ở đại môn quán trọ.
"Cứu… cứu mạng…!"
Tiểu Viện vội vàng bò dậy, muốn từ lỗ hổng chui vào lại, nhưng đột nhiên có hai gã đàn ông khuân một cái tủ bát đĩa tới chặn kín lỗ thủng ở cửa.
Hai kẻ này, một người là Từ Húc Dương, người còn lại chính là tay sai vừa nịnh bợ Bạch gia lúc nãy.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, dường như không ngờ đối phương lại có chung suy nghĩ với mình, sau đó nhanh chóng quay mặt đi.
Đại môn đã bị chặn lại, Từ Húc Dương lúc này mới dám dán mắt qua khe cửa dò xét tình hình bên ngoài.
Bên ngoài truyền đến một tiếng thét thảm thiết của cô gái, nối tiếp là một tràng tiếng nhai nuốt chói tai của Xà Nữ.
Sắc mặt Từ Húc Dương trắng bệch.
"Cô ta… cô ta bị ăn thịt rồi, thứ Xà Nữ muốn không phải là dây chuyền ngọc trai!"
Một lát sau.
Tiếng nhai nuốt lại dừng hẳn.
Kẻ kia cũng ghé sát lại nhìn, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Xà Nữ ăn xong bỏ đi rồi, có phải chúng ta đã an toàn trong đêm nay không?"
Không ai lên tiếng.
Trong sảnh quán trọ chỉ còn lại từng tiếng nức nở âm ỉ vọng lại.
Hồi lâu sau, những người khác mới dám chui ra khỏi chỗ nấp, nhưng khi nhìn thấy Bạch gia, Từ Húc Dương cùng với gã đàn ông vừa chặn cửa, không một ai dám tới gần bọn họ.
Chỉ có bạn của Tiểu Viện là hoảng sợ trừng mắt nhìn Bạch gia, tức tưởi chất vấn.
"Tiểu Viện… Tiểu Viện đã đồng ý lấy dây chuyền ngọc trai ra rồi, sao ông còn đẩy cậu ấy ra ngoài? Ném đồ ra cho Xà Nữ không được sao?"
Bạch gia đảo mắt đánh giá cô ta từ trên xuống dưới, tiện đà vẫy vẫy tay.
"Mày qua đây."
Cô ta run lẩy bẩy không dám nhúc nhích.
Bạch gia lập tức bước tới, đứng trên cao cúi nhìn cô ta tra hỏi.
"Mày tên gì?"
"Lục Tư Tư."
Lời vừa dứt, một tiếng xé vải chói tai vang lên, Bạch gia đột ngột vươn tay giật toạc chiếc áo sơ mi mỏng manh của Lục Tư Tư.
Cô gái hoảng loạn che chắn thân thể, ánh mắt đầy khiếp hãi nhìn dáo dác xung quanh rồi thét lên ngồi thụp xuống đất.
Bạch gia bồi thêm một cước vào vai, trực tiếp đạp cô ta ngã sóng soài trên mặt đất.
"Con khốn này, đừng nói là đẩy nó ra, cho dù tao đẩy cả mày ra ngoài thì làm sao? Đây là mạt thế, nó không chết thì người khác chết! Người khác không chết thì là tao chết! Mày bênh vực nó như vậy, ngày mai đổi thành mày đi nộp mạng cho Xà Nữ đi!"
Bỏ lại câu chửi rủa, Bạch gia quay người rời đi, vừa bước lên cầu thang vừa ngoái lại hỏi.
"Bà chủ quán, phòng của tao là phòng nào?"
"Thưa ngài, để tôi dẫn ngài qua."
Bà chủ quán trọ đã lấy lại vẻ điềm nhiên, dường như hoàn toàn nhắm mắt làm ngơ trước mọi chuyện vừa xảy ra ở đại sảnh, chớp mắt một cái đã từ cửa bếp dịch chuyển đến sát bên Bạch gia.
Tống Mang ngẩng đầu nhìn lướt qua.
Trong ba quy tắc, có một điều khoản ghi rõ: [3. Bà chủ quán trọ mời mọi người đến để cùng nhau chống lại Xà Nữ, bà ta hy vọng mọi người có thể đoàn kết với nhau.]
Điều này có ý gì?
Ban nãy Bạch gia làm ra đủ thứ chuyện càn quấy, bà chủ quán trọ chẳng thèm ngăn cản, vậy rốt cuộc thế nào mới tính là phá hoại tình đoàn kết?
Đang lúc suy ngẫm, Tống Mang chợt nghe thấy tiếng Bạch gia chửi bới vọng xuống từ lầu trên.
"Khóc khóc khóc, khóc cái đ*t mẹ mày, lôi con khốn đó lên phòng tao!"
Cô gái bị Bạch gia xé quần áo vẫn đang ngồi bệt dưới nền tầng một, bộ dáng sợ hãi không thôi, nước mắt rơi lã chã.
Ngay lúc này, tên tay sai của Bạch gia sấn tới, kéo lê cô ta đi xồng xộc lên lầu.
"Không! Tao không đi, buông tao ra hu hu hu hu! Tao không muốn vào phòng của tên ác quỷ đó, buông ra!"
Tiếng khóc của cô gái càng lúc càng thê thảm.
Cô ta ôm ghì lấy tay vịn cầu thang, sống chết không chịu bước tiếp.
Bạch gia chình ình xuất hiện ở đầu cầu thang, chằm chằm nhìn cô gái rồi cất giọng nhầy nhụa.
"Dáng vóc cũng ra gì đấy, thích khóc như vậy, lát nữa ông đây cho mày nằm trên giường khóc cho đã!"
"Được rồi, nín đi! Chẳng phải chỉ là chuyện của một đêm thôi sao, mày tủi thân cái nỗi gì? Đã là mạt thế rồi, có cơ hội đi theo cường giả như Bạch gia là phúc phận của mày đấy!"
Tên tay sai bên cạnh không quên hùa theo.
"Không! Đừng mà!"
Cô gái vừa gào khóc vừa liên tục lắc đầu.
"Giết tao đi, thà chúng mày giết tao đi còn hơn!"
Khuôn mặt Bạch gia xẹt qua nét bực dọc, lưỡi đao trong suốt trong tay gã lại sắc lạnh hiện lên.
"Muốn chết đến thế à? Vậy tao thành toàn cho mày! Đỡ phải chờ đến ngày mai!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)