Thấy lưỡi đao sắp chém xuống người cô gái, bà chủ quán trọ đột nhiên xuất hiện bên cạnh, giơ tay gạt phăng lưỡi đao trong suốt kia đi.
Bà chủ quán trọ nói với Bạch gia.
"Quý khách, tôi mời mọi người đến là để cùng nhau đối phó Xà Nữ. Xin mọi người đoàn kết một chút, đừng làm hại tính mạng đồng bạn."
Bạch gia nheo mắt, ánh nhìn đầy vẻ bất mãn.
"Ở trong quán trọ, tôi không thể giết cô ta sao?"
Bà chủ quán trọ đáp lại.
"Thêm một người là thêm một phần sức mạnh. Tôi chỉ mong quý khách có thể giúp tôi giải quyết rắc rối chứ không muốn nhìn thấy quý khách chết ngay trước mặt mình."
Bạch gia cười nhạt một tiếng.
"Vậy bà quay đi, mắt không thấy là được chứ gì?"
Một tiếng rầm vang lên.
Bà chủ quán trọ mặt không biến sắc ném thẳng Bạch gia từ trên cầu thang xuống. Làn da trên mặt bà ta bắt đầu xuất hiện những vết thối rữa loang lổ. Bà ta nhìn Bạch gia chằm chằm.
"Tôi ghét những kẻ phá hoại sự đoàn kết."
Sắc mặt Bạch gia cực kỳ khó coi.
Nhưng gã bị ném từ trên lầu xuống mà cơ thể không hề hấn gì, có vẻ thể chất mạnh hơn người bình thường rất nhiều.
Tống Mang nhìn chằm chằm nghiên cứu gã một lát, đoán gã đã hấp thu một thẻ quỷ vĩnh viễn, trong quá trình đó còn được cường hóa thể chất nên rơi từ tầng hai xuống cũng chẳng sao.
Đúng lúc này.
Bé gái đi tới trước mặt Tống Mang, trong lòng ôm một chiếc giỏ tre đan, bên trong dĩ nhiên đựng đầy vàng bạc châu báu.
Cô bé ngẩng đầu mỉm cười nhìn Tống Mang.
"Chị ơi, mấy món trang sức này của em đẹp không? Nếu chị thích, em có thể tặng chị đó."
"Thế à?"
Tống Mang bới tìm trong giỏ, thấy một chuỗi bồ đề bạch ngọc có nước màu rất đẹp. Cô đăm chiêu cầm chuỗi ngọc lên xem xét.
"Chuỗi ngọc này trông đẹp thật, trắng trẻo thế này, rất giống thứ mà Xà Nữ đang cần nhỉ."
Cô vừa thốt ra lời này, những người khác liền nhìn về phía cô, Bạch gia cũng dồn mắt tới.
Cô bé lặp lại câu hỏi một lần nữa.
"Chị có muốn lấy không?"
Những người khác nín thở nhìn Tống Mang.
Nếu đây là thứ Xà Nữ cần thì nhất định phải lấy, bằng không ngày mai sẽ chẳng có gì giao cho Xà Nữ. Ả ta sẽ xông vào quán trọ ăn thịt tất cả mọi người.
Tống Mang nãy giờ không lên tiếng, có người sốt ruột đến mức muốn chạy lại tự lấy chuỗi bồ đề bạch ngọc đi, nhưng đột nhiên họ nhớ ra ba quy tắc của phó bản này.
[Quy tắc 2: Con gái bà chủ quán trọ thích khoe vàng bạc châu báu, cô bé có thể muốn tặng cho bạn một ít, xin đừng coi là thật.]
Tống Mang đặt chuỗi bồ đề trở lại giỏ của bé gái.
"Chị xem kỹ rồi, chất lượng hơi kém, không giống đồ Xà Nữ cần cho lắm, vẫn nên trả lại cho em thì hơn."
Có người không nhịn được lên tiếng.
"Thứ này rất đúng điều kiện mà, sao lại không phải cơ chứ. Cho dù không phải thì cũng có thể cầm lấy để thử đưa cho Xà Nữ xem sao."
Tống Mang hờ hững đáp lời.
"Nếu anh thấy đúng thì có thể xin Tiểu Nha lấy món này đi."
Người kia lập tức ngậm miệng.
Anh ta không muốn tự mình vi phạm quy tắc, nhưng lại mong có người dám phá luật để lấy vật phẩm qua ải này.
Hiện trường không ai nói thêm gì nữa, bé gái ngược lại tỏ vẻ không phục.
"Chất lượng kém chỗ nào chứ, đống châu báu này đều là đồ xịn nhất đó, Xà Nữ cũng thích sưu tầm nữa."
"Tiểu Nha."
Bà chủ quán trọ đột nhiên gọi cô bé.
Sắc mặt cô bé hơi đổi, ánh mắt liếc nhìn những người khác xung quanh rồi vội vàng đưa tay che miệng.
Tống Mang ngạc nhiên nói.
"Ban nãy tôi nghe Xà Nữ bảo trả lại đồ cho ả, lẽ nào có kẻ trộm lấy đồ của ả nên ả mới tới báo thù?"
Bé gái lập tức trừng mắt âm u nhìn Tống Mang, đồng thời rút một con dao nhỏ từ dưới giỏ tre ra.
"Quý khách, chị ồn ào quá, em muốn cắt lưỡi chị."
Cô bé nhào về phía Tống Mang.
Tống Mang ho một tiếng rồi cất lời.
"Chị đoán em và mẹ chắc chắn không phải kẻ trộm, ở đây có phải còn người khác sinh sống không?"
Động tác của cô bé lúc này mới dừng lại.
"Đúng vậy, ở đây có rất nhiều người, bọn họ đều thích kho báu của Xà Nữ. Bọn họ đã trộm kho báu, nhưng Xà Nữ đã giết sạch bọn họ rồi."
"Thế mớ châu báu này của em ở đâu ra?"
Bé gái hừ mũi.
"Mấy thứ này do người khác tặng em, không phải đồ ăn trộm đâu, em không phải kẻ trộm."
Tống Mang mỉm cười.
"Ừ, chị tin em."
Bé gái nhìn chằm chằm cô một lúc, cuối cùng vẫn cất dao đi rồi tiếp tục đưa châu báu cho những người khác xem.
Nhưng không một ai dám nhận.
Mọi người đều nhìn chòng chọc vào chuỗi bồ đề bạch ngọc trong giỏ, ai cũng ngứa ngáy trong lòng, nhưng nhớ lại lời nhắc nhở của quy tắc thì lại sợ rước họa vào thân.
Bởi vì cô bé đột ngột mang châu báu ra khoe, hơn nữa trong số đó rất có thể chứa món đồ Xà Nữ cần, cho nên Bạch gia không chú ý đến Lục Tư Tư đang khóc lóc ỉ ôi nữa.
Lục Tư Tư nhân cơ hội chạy lên phòng lầu trên trốn.
Thấy cô bé xách giỏ đi loanh quanh, Bạch gia tiến lại cạnh Tống Mang cất giọng.
"Không phải cô có tiền sao? Sao không bỏ tiền mua chuỗi ngọc kia đi?"
Tống Mang liếc nhìn gã một cái.
"Tôi đã nói từ sớm là tôi tiêu sạch rồi, mua kiểu gì?"
Bạch gia cười âm hiểm hai tiếng.
"Cô tưởng tôi sẽ tin à? Mới qua một đêm, căn bản không ai có khả năng vượt phó bản để kiếm được năm trăm tiền âm phủ, trừ phi nhận được sự ban phước của tổ tiên. Tổ tiên nhà cô cho tiền tiêu vặt, không thể nào chỉ cho năm trăm được."
Tống Mang không đáp lời.
Bạch gia bước lên trước một bước, vươn tay ôm lấy eo cô rồi ghé sát tai nói thầm.
"Cô có tiền, tôi có thực lực, chi bằng chúng ta hợp tác thì sao? Cô bỏ tiền mua chuỗi ngọc đó, ngày mai thử nghiệm xem có thể qua ải không. Nếu thuận lợi qua ải, ra ngoài rồi tôi sẽ bảo kê cô, đảm bảo trong tận thế không một ai dám bắt nạt cô."
Tống Mang mỉm cười buông ra ba chữ.
"Anh xứng sao?"
Ba chữ này vừa thoát ra khỏi miệng, bầu không khí tại hiện trường nháy mắt đông cứng lại. Tất cả mọi người khiếp hãi nhìn về hướng Bạch gia và Tống Mang.
Phong cách hành sự của Bạch gia lúc nãy ai nấy đều thấy rõ, đắc tội gã chắc chắn không có kết cục tốt đẹp.
Người phụ nữ này sao lại to gan đến vậy!
"Cô muốn chết à? Dám ăn nói với tôi kiểu đó?"
Giọng nói lạnh lẽo tàn độc của Bạch gia vang lên. Ánh mắt gã âm u vung tay định giáng cho Tống Mang một cái tát.
Đúng lúc mọi người đang toát mồ hôi hột thay cho Tống Mang, cái tát này lại không hề rơi xuống mặt cô. Bạch gia giơ tay lên mà mãi không thấy cử động.
Tống Mang quay người bước đi, vừa lên cầu thang vừa nói chuyện với bà chủ quán trọ.
"Bà chủ, căn phòng tốt nhất, an toàn nhất mà tôi cần ở đâu?"
"Quý khách, tôi đưa cô đi ngay đây."
Bà chủ quán trọ tiến đến cạnh Tống Mang, dẫn cô tới một căn phòng có mười ổ khóa lớn trên cửa.
Thấy bà chủ quán trọ xuất hiện, Bạch gia lúc này mới tỉnh táo lại, đầy nghi hoặc nhìn bàn tay của mình.
Cơ thể gã…
Sao tự nhiên không thể động đậy?
Vốn dĩ gã muốn vả Tống Mang một phát để người phụ nữ không biết điều này nhớ đời, nhưng tay vừa đưa lên đã giống như bị bấm nút tạm dừng, hoàn toàn cứng đờ.
Ánh mắt gã chuyển hướng sang bà chủ quán trọ.
Lẽ nào lại là bà chủ nhúng tay ngăn cản?
Trong ánh nhìn của Bạch gia đã thêm vài phần kiêng dè. Xem ra vừa rồi gã không trực tiếp đánh nhau với quỷ dị này là một quyết định đúng đắn, thủ đoạn của con quỷ dị này cũng khá đa dạng.
Kỳ thực gã có đao quỷ vĩnh viễn trong tay nên từ sớm đã phán đoán bản thân có thể đánh ngang ngửa với bà chủ quán trọ. Chính vì vậy, lúc vừa tiến vào phó bản gã mới hành sự ngông cuồng đến thế.
Nhưng phó bản này đâu chỉ có một mình bà chủ là quỷ dị, còn có một con quỷ dị nhỏ khác. Trực tiếp đối đầu với bà chủ hoàn toàn không có lợi nên ban nãy gã mới từ bỏ ý định tiếp tục phá luật.
Ở đầu bên kia.
Tống Mang chờ rất lâu mới thấy bà chủ mở xong mười ổ khóa, sau đó dẫn cô vào căn phòng an toàn nhất này.
Lúc bước vào phòng, cô cảm giác phía sau lưng có một ánh mắt luôn chòng chọc dán chặt lấy mình.
Thế nhưng lúc quay đầu lại nhìn.
Cô chẳng thấy gì cả.
Kẻ nào đang theo dõi cô? Trong quán trọ này rốt cuộc còn thứ gì nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)