Tống Mang chợt mở bừng mắt.
Tiếng khóc lóc gào thét bên tai lập tức biến mất.
Thế giới trở nên yên tĩnh.
Nhưng cô phát hiện dường như quá mức yên tĩnh, xung quanh không còn bất kỳ âm thanh dư thừa nào.
Cô nhìn sang mép giường. Tống Văn Kỳ tối qua ngủ cạnh cô đã biến mất. Trong phòng ngủ lúc này chỉ còn lại một mình cô!
"Mẹ!"
Tống Mang rời giường tìm một vòng. Phòng ngủ, nhà vệ sinh, nhà bếp và phòng khách đều không có bóng dáng Tống Văn Kỳ. Cô gọi mẹ vài tiếng nhưng cũng không nhận được phản hồi.
"Sao lại không có ở nhà, chẳng lẽ ra ngoài rồi?"
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Nhân viên giao hàng hỏi vọng vào: "Cô Tống có sống ở đây không? Đồ ăn của cô đến rồi."
Tống Mang suy nghĩ chốc lát, dùng điện thoại gửi tin nhắn cho Tống Văn Kỳ, hỏi mẹ đi đâu rồi và có đặt đồ ăn không.
Tống Văn Kỳ trả lời: [Mẹ có đặt một bát bún bò.]
Tống Mang lúc này mới mở cửa.
"Là đồ ăn của tôi."
Cô vừa định vươn tay nhận lấy, nhân viên giao hàng bên ngoài đột nhiên dùng sức đẩy mạnh cửa lớn bước vào.
Nhưng người giao hàng đi vào vài bước liền dừng lại. Hai tay anh ta ôm một thùng giữ nhiệt màu vàng: "Cô Tống, đồ ăn của cô nằm trong thùng. Tôi không thể chạm vào, phiền cô tự lấy."
Tống Mang đưa tay chạm vào thùng giữ nhiệt. Cô vừa định mở ra, chiếc thùng đột nhiên rơi phịch xuống đất.
Bún bò đổ vương vãi khắp sàn.
"Anh…"
Cô ngẩng đầu nhìn nhân viên giao hàng. Khuôn mặt anh ta liên tục xuất hiện những vết chém tứa máu, máu tươi chảy đầm đìa. Gương mặt đó nhanh chóng trở nên nhầy nhụa đáng sợ.
Phịch, phịch!
Đầu của người giao hàng rớt khỏi cơ thể. Tứ chi anh ta cũng rụng lả tả, phần thân mình nện mạnh xuống sàn.
Cái đầu đầy máu lăn lóc trên mặt đất hung tợn trừng mắt nhìn cô. Miệng anh ta phát ra âm thanh cực kỳ quen thuộc: "Tiện nhân! Con khốn đáng chết nhà mày, mày hại chết bọn tao rồi!"
Tống Mang nhanh chóng nhận ra giọng nói này.
Trần Bình!
Là giọng của Trần Bình!
Anh ta là người thanh niên sống ở phòng bên cạnh.
Tống Mang nhớ lại những âm thanh mờ nhạt nghe được lúc đang ngủ. Sắc mặt cô thoắt đổi.
Bọn họ chết rồi?
Cặp đôi này chắc hẳn ra ngoài nhưng không đốt đồ cho bà lão nên đã bị bà ta giết chết.
Quỷ dị trong phó bản không phải không thể rời đi. Chỉ cần có người thiết lập liên hệ với chúng, quỷ dị hoàn toàn có thể ra ngoài tìm người!
Thế nhưng…
Chuyện này thì liên quan gì đến cô? Là do bọn họ hứa hẹn với bà lão rồi không thực hiện mới bị giết!
Trần Bình chết rồi tới tìm cô làm gì?
Tống Mang khó nhọc lên tiếng: "Tôi… tôi đã nhắc nhở anh rồi. Là các người… tự hứa hẹn…"
"Ha ha, tiện nhân, đi chết đi!"
Trần Bình căn bản không thèm nghe Tống Mang giải thích.
Tống Mang giơ tay lên, trong tay bất ngờ xuất hiện một xấp tiền âm phủ: "Thả… thả tôi ra, chỗ này cho anh hết."
Tống Mang càng lúc càng khó thở. Cảm giác hít thở không thông ngày một mãnh liệt.
Cô không nhịn được dùng tay đánh mạnh vào lực đạo đang siết chặt cổ mình, lo lắng nói: "Chỗ này có một vạn tiền âm phủ. Mau buông tôi ra! Không đủ thì tôi cho anh thêm một vạn nữa!"
Cuối cùng.
Lực đạo bóp cổ cô cũng nới lỏng.
Trần Bình rút xấp tiền âm phủ khỏi tay Tống Mang, quăng cô xuống đất. Anh ta dùng ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm nhìn cô: "Tại sao trong thẻ ngân hàng của mày có nhiều tiền âm phủ như vậy, còn bọn tao chẳng có đồng nào?"
"Khụ khụ, khụ khụ khụ…"
Tống Mang ngã trên mặt đất, vừa xoa cổ vừa đáp: "Tôi thường xuyên đốt tiền âm phủ cho tổ tiên, do tổ tiên cho."
Trong mắt Trần Bình lóe lên tia tham lam: "Tổ tiên cho mày bao nhiêu? Trong thẻ ngân hàng của mày còn bao nhiêu tiền âm phủ?"
"Còn…"
Tống Mang ngưng bặt chốc lát mới đáp: "Mười vạn."
"Đưa cho tao, đưa hết cho tao!"
Tống Mang ngẩng lên nhìn anh ta. Cô thấy một bóng hình trong suốt màu đỏ đang lơ lửng giữa không trung.
Khắp mặt và người Trần Bình toàn là vết máu, có thể thấy anh ta chết cực kỳ thê thảm. Trong mắt anh ta lúc này chất chứa đầy sự hưng phấn và tham lam.
"Nhiều tiền thế này, phát tài rồi! Đưa cho tao. Mày lấy ra đưa hết cho tao! Bằng không tao sẽ ăn thịt mày!"
Nói tới đây, Trần Bình bật cười rùng rợn: "Mùi vị của con người rất ngon. Nếu không phải mày có tiền, tao đã sớm ăn thịt mày rồi!"
Nghe lời này, Tống Mang lập tức hiểu hồn phách anh ta sau khi chết đã bị ô nhiễm nặng nề. Anh ta từng ăn thịt người!
Anh ta đã trở thành một phần của quỷ dị. Nhưng anh ta không tồn tại trong phó bản mà hiện diện ngay trong hiện thực!
Tống Mang nhìn chằm chằm Trần Bình, không lấy thêm đồng tiền âm phủ nào ra nữa.
Cô chậm rãi mở miệng: "Ba."
Ánh mắt Trần Bình xẹt qua nét bực bội: "Mày lảm nhảm cái gì đấy? Sao còn chưa đưa tiền cho tao!"
Tống Mang không thèm để ý anh ta.
"Hai."
"Một."
Ầm một tiếng nổ lớn vang lên.
Trần Bình ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng chưa kịp phát ra, trong hồn phách đã bùng nổ một luồng năng lượng cực kỳ mạnh mẽ. Anh ta bị nổ tung đến mức hồn bay phách tán!
Căn phòng khôi phục lại vẻ yên bình. Sàn nhà bừa bộn ngổn ngang, máu tươi từ những tay chân đứt lìa nhuộm đỏ cả mặt đất. Tiền âm phủ bay rải rác khắp nơi.
Tống Mang nhặt lại số tiền trên mặt đất, vung tay lên. Giữa không trung chỉ hiện ra một tấm thẻ quỷ màu vàng kim.
"Kim thêu của bà nội" đã bị sử dụng.
Ban nãy lúc Trần Bình bóp cổ cô, cô dùng sức đánh vào tay anh ta đó chính là để mượn cơ hội dùng "Kim thêu của bà nội", găm kim thêu vào hồn phách của anh ta.
Cô nói nhiều với Trần Bình như vậy chẳng qua chỉ để kéo dài thời gian.
Rầm rầm rầm!
Bên trong phòng ngủ vang lên tiếng động kịch liệt. Tống Văn Kỳ dùng sức húc văng cánh cửa lao ra.
"Mang Mang!"
Tống Văn Kỳ lao tới. Thấy hiện trường ngổn ngang cùng dáng vẻ chật vật của Tống Mang, bà vội vã ôm chầm lấy cô.
Vừa rồi ở trong phòng ngủ, bà nghe thấy bên ngoài xảy ra chuyện. Nhưng không hiểu sao cửa phòng lại bị một thế lực kỳ lạ chặn kín, bà làm cách nào cũng không ra được.
"Mẹ, con không sao."
Tống Mang vỗ vai xoa dịu mẹ.
Cô nhớ lại lúc thức dậy không thấy Tống Văn Kỳ, đoán chừng khi ấy đã bị từ trường của Trần Bình quấy nhiễu.
Tống Văn Kỳ vẫn còn bàng hoàng ôm chặt Tống Mang. Giọng bà run rẩy: "Mang Mang, những con quỷ đó không chỉ tồn tại trong phó bản đúng không? Chúng sẽ tấn công chúng ta bất cứ lúc nào sao?"
"Đúng vậy."
Tống Mang đáp: "Có những quỷ dị tồn tại trong phó bản. Loài người vượt ải sẽ nhận được phần thưởng phong phú. Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều quỷ dị hiện diện ngay trong thế giới thực. Nếu muốn sống sót ở thế giới này, chúng ta chỉ có cách không ngừng vượt phó bản để trở nên mạnh mẽ, thu thập thẻ quỷ cấp cao."
Mặc dù cô đã chuẩn bị đốt rất nhiều tiền âm phủ cho mình từ trước, tạo thêm một con át chủ bài trong thế giới quỷ dị, nhưng Tống Mang thừa biết bản thân cần nhanh chóng nâng cao thực lực. Bằng không, số tiền âm phủ trên người này sẽ chỉ mang đến tai họa.
Thấy sắc mặt trắng bệch của Tống Văn Kỳ, Tống Mang khuyên nhủ: "Mẹ, mẹ đừng quá sợ hãi, có con ở đây rồi. Thực ra có rất nhiều người đã sớm nhận ra mạt thế và chuẩn bị nhất định. Sau khi quỷ dị giáng xuống, mỗi thành phố đều có một khu an toàn. Quỷ dị tuyệt đối không thể tấn công con người ở trong khu an toàn. Chúng ta có thể đến khu an toàn của thành phố Giang trước."
Tống Văn Kỳ mím môi: "Mẹ không sợ. Mẹ chỉ lo lắng… lo rằng mình không thể bảo vệ con được nữa."
Tống Mang cười với bà: "Có phải mẹ quên rồi không, con đã lớn, con tự bảo vệ được mình."
Tống Văn Kỳ nhìn vết bầm tím trên cổ Tống Mang. Bà hé môi nhưng cuối cùng không nói gì cả.
Bất giác bà siết chặt nắm đấm.
Bà cũng phải bảo vệ tốt bản thân.
Không thể để con gái phải lo lắng!
Tống Văn Kỳ chợt nhớ ra sau khi vượt phó bản đầu tiên, mình còn nhận được một bức tượng thần Thanh Vũ Tiên.
Bà lấy tượng thần ra hỏi: "Mang Mang, đây là tượng thần được tặng lúc qua ải. Chúng ta có thể cúng bái tượng thần để được bảo vệ không? Chắc chắn phải có thứ gì đó trị được đám ma quỷ này chứ!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
