"Mấy thứ này đơn giản thôi, làm sao mà không mua được. Mua một trăm triệu tiền âm phủ cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền mặt. Bây giờ tiền âm phủ có cả mệnh giá mười triệu, vài đồng là mua được một tờ!"
Tống Mang: "…"
Đó đều là những thứ không đúng quy định của Ngân hàng Thiên Địa, đốt cũng chẳng có tác dụng.
Quan trọng nhất là,
Bây giờ đã không thể đốt tiền âm phủ được nữa!
Cô gái không để tâm đến lời Tống Mang, tiếp tục nói với bà lão: "Bà nội, đồ cháu hứa cho còn tốt hơn. Bà tiễn cháu ra ngoài trước đi!"
Vẻ mặt bà lão càng lúc càng hài lòng: "Các cháu đều là những đứa trẻ ngoan hiếu thuận."
Mụ nói xong liền nhìn sang Tống Văn Kỳ chưa hề hứa hẹn gì và thanh niên độc thân vẫn luôn im lặng.
Tống Văn Kỳ lên tiếng: "Tôi đốt thêm cho bà năm trăm tiền âm phủ."
Thanh niên suy nghĩ một hồi mới nói: "Bà nội, cháu cho bà tiền âm phủ. Cháu có bao nhiêu sẽ cho bà bấy nhiêu."
Thanh niên vừa dứt lời chưa được bao lâu, nhóm người Tống Mang liền ngửi thấy mùi hương đèn cầy quen thuộc.
Bọn họ cảm thấy đầu óc choáng váng, xung quanh nhanh chóng bị một làn khói đặc bao phủ.
Đến khi khôi phục tầm nhìn, họ phát hiện môi trường xung quanh đã thay đổi. Bọn họ đều đã quay về phòng trọ.
Trong đầu mọi người đồng loạt vang lên một giọng nói.
[Chúc mừng người chơi vượt qua phó bản một sao, hoàn thành Đám tang của bà nội. Người chơi qua ải sẽ nhận được một bức tượng thần Thanh Vũ Tiên, 50 tiền âm phủ.]
Tống Văn Kỳ lúc này mới phát hiện, tiền âm phủ bà ấy lấy ra trong phó bản chính là tiền trong thẻ ngân hàng của mình.
Chỉ cần bà ấy động niệm, tiền âm phủ trong thẻ ngân hàng sẽ biến thành tiền giấy thực tế.
Tống Văn Kỳ xót xa nói: "Qua màn mà chỉ cho 50 tiền âm phủ. Lúc trong phó bản mẹ đã đưa cho bà già kia 500, giờ còn phải đốt thêm 500 nữa. Thế là 1000 rồi, lỗ nặng!"
Bà ấy rối rắm một lát rồi hỏi Tống Mang: "Con gái, chúng ta đều qua ải rồi, 500 còn lại không đốt có được không?"
"Không được."
Tống Mang đáp: "Mẹ đã hứa hẹn với quỷ dị trong phó bản, giữa hai bên sẽ thiết lập một mối liên hệ nào đó. Mẹ bắt buộc phải thực hiện lời hứa, bằng không sẽ phải trả giá. Trong phó bản, tốt nhất chỉ nên hứa những việc bản thân làm được, nếu không thì đừng hứa."
Tống Mang nhìn xuống tay mình. Trong tay cô có một tờ giấy bà lão đưa và một bức tượng thần bằng ngọc.
Bức tượng thần này…
Nhìn bức tượng, ánh mắt Tống Mang tối lại. Cô cất tượng thần vào không gian lưu trữ trước.
Tống Mang lấy từ không gian ra một bộ áo liệm cùng một hình nhân giấy, nhẩm đọc tên tuổi và sinh thần bát tự của bà lão trong đầu rồi đem đốt đi.
Tống Văn Kỳ thấy vậy cũng động ý niệm. Trong tay bà ấy tự động hiện ra năm tờ tiền âm phủ mệnh giá một trăm.
Bà ấy làm theo lời nhắc nhở của Tống Mang, đốt số tiền âm phủ trong tay cho bà lão.
Đột nhiên.
Trước mặt Tống Mang hiện lên một tấm thẻ màu đen. Trên thẻ vẽ một cây kim thêu.
[Chúc mừng người chơi nhận được một thẻ quỷ do ác quỷ trao tặng. Thẻ quỷ là "Kim thêu của bà nội", cấp độ "Thẻ quỷ dùng một lần cấp Ác quỷ". Thẻ quỷ có tác dụng với con người và quỷ vật.
Chức năng thẻ quỷ: Kim thêu có thể đâm vào cơ thể kẻ địch rồi phát nổ. Khởi động phát nổ cần mười giây.]
Tống Mang vươn tay chạm vào thẻ quỷ, tấm thẻ giữa không trung lập tức biến mất. Nhưng chỉ cần cô động ý niệm, tấm thẻ quỷ cấp Ác quỷ này sẽ lại hiện ra trong tay.
Tống Văn Kỳ thấy hành động của cô, nhịn không được hỏi: "Thứ này có tác dụng gì?"
"Đây là một trong những phần thưởng vượt ải. Con người có thể thu thập các loại thẻ quỷ để có được sức mạnh to lớn chống lại những quỷ dị thoắt ẩn thoắt hiện. Cấp độ thẻ quỷ từ thấp đến cao chia thành cấp Ác quỷ, cấp Lệ quỷ, cấp Sát quỷ, cấp La Sát, cấp Quỷ tướng, cấp Quỷ vương. Bà lão trong phó bản vừa rồi hẳn là một ác quỷ, nên thẻ quỷ mụ tặng là cấp Ác quỷ."
"Vậy sao mẹ không có? Mẹ đã cho bà ta một nghìn tiền âm phủ cơ mà, sao bà ta không tặng mẹ một tấm?"
Tống Mang nghĩ ngợi rồi đáp: "Chuyện này chắc liên quan đến cách vượt ải. Có lẽ bà ta thích đồ con đốt hơn?"
"Có lý."
Tống Văn Kỳ không rối rắm chuyện này nữa. Dù sao con gái bà ấy lấy được vẫn tốt hơn bà ấy lấy được.
Tống Mang nhìn tấm thẻ quỷ trong tay: "Tiếc là chỉ dùng được một lần. Nhưng mà sử dụng APP Quỷ dị có thể dùng tiền âm phủ mua thẻ quỷ vĩnh viễn, chỉ là không biết hiện tại trên APP có không."
Tống Mang lấy điện thoại ra xem. Trên trang chủ điện thoại xuất hiện thêm một ứng dụng màu đen. Ứng dụng in một chữ "Quỷ" màu đỏ tươi rợn người.
Tống Mang bảo Tống Văn Kỳ: "Mẹ, mẹ dùng họ tên và sinh thần bát tự đăng nhập APP Quỷ dị trên điện thoại xem có thẻ quỷ nào mẹ mua được không."
"Ồ ồ, được."
Tống Văn Kỳ vội vàng lấy điện thoại ra xem.
"APP của mẹ không có thẻ quỷ, chỉ có hai mục thức ăn nhân loại và thức ăn quỷ dị, bên trong toàn là đồ ăn."
Tống Mang gật đầu: "Có thể do tinh thần lực của chúng ta quá thấp nên hệ thống chỉ hiển thị hai phân loại này."
Tuy nhiên, APP của Tống Mang ngoài hai mục thức ăn nhân loại và thức ăn quỷ dị, còn có một mục rút thưởng.
Tống Mang gãi đầu, hơi khó hiểu: "Sao mình nhớ trước kia đâu có mục rút thưởng này nhỉ?"
Cô bấm vào xem thử.
Một lần rút tốn một trăm tiền âm phủ, nhưng không hề thông báo sẽ rút được thứ gì.
Tống Mang: ?!
Thẻ quỷ cấp Diêm Vương?!
Kiếp trước, sao cô chưa từng nghe nói đến?
Tống Mang vội vàng đưa tay chạm vào thẻ quỷ. Vừa hấp thụ xong, chức năng của thẻ quỷ liền hiện lên trong đầu cô.
[Tên thẻ quỷ: Vạn quỷ thần phục
Cấp độ: Cấp Diêm Vương
Chức năng 1: Răn đe
Giải thích chức năng: Tất cả quỷ dị sẽ bị khí tức Diêm Vương của bạn răn đe, quỳ rạp thần phục trong ba giây.]
Tống Mang: ?????
Cái quái gì vậy!
Chỉ có thể định thân quỷ dị trong ba giây mà cũng dám nhận là thẻ quỷ cấp Diêm Vương? "Kim thêu của bà nội" còn hữu dụng hơn cái thứ này!
Tống Mang cạn lời: "Quả nhiên của rẻ là của ôi, bỏ một trăm đồng rút thưởng thì được đồ tốt gì chứ. Mình chưa từng nghe nói đến thẻ quỷ cấp Diêm Vương. Đây không phải hàng nhái do APP tự tạo ra đấy chứ?"
Phí mất một trăm đồng của cô!
Tống Mang nhìn điện thoại, phát hiện mục rút thưởng trong APP Quỷ dị đã biến mất!
Tống Mang trừng lớn mắt: "Không phải chứ, lừa tôi một trăm tiền âm phủ rồi biến mất luôn?"
Tống Mang bực bội một lúc lâu.
Cô liếc nhìn thời gian, thấy đã hơn bốn giờ sáng nên không bận tâm chuyện này nữa, quyết định đi ngủ trước.
Phía Tống Mang không xảy ra sự cố gì thêm, nhưng ngoài cửa sổ cứ liên tục vọng lại tiếng kêu la gào thét thảm thiết của con người. Điều này khiến cô cả đêm không ngủ yên, thỉnh thoảng lại bị đánh thức.
Trời dần sáng. Những quỷ dị lang thang bên ngoài dần tan biến. Thế nhưng khắp nơi lại xuất hiện lớp sương mù xám xịt kỳ lạ. Nơi bị sương mù bao phủ vẫn chìm trong bóng tối, hơn nữa phạm vi sương mù còn đang không ngừng mở rộng.
Tống Mang đang ngủ, mơ màng nghe thấy giọng nói quen thuộc. Dường như là cặp tình nhân sống ở phòng bên cạnh.
"Trần Bình, ma quỷ bên ngoài biến mất hết rồi. Có phải trời sáng là khôi phục bình thường không?"
"Anh không biết. Sáng nay anh đi mấy tiệm tang lễ nhưng đều đóng cửa, căn bản không mua được đồ tang lễ. Giờ làm sao đốt cho bà già kia?"
"Đúng vậy, kỳ lạ quá. Em còn cạy cửa sổ một tiệm tang lễ, định vào lấy chút tiền âm phủ đốt cho bà ta, nhưng trong tiệm chẳng có thứ gì!"
"Giờ tính sao, chúng ta không có đồ, không thể đốt cho bà già đó."
"Bỏ đi, không đốt nữa. Chúng ta đều rời khỏi phó bản thành công rồi, bà ta làm gì được chứ? Theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết nhiều năm của em, loại ma quỷ này bị nhốt trong phó bản không ra được đâu, anh đừng lo."
"Cũng đúng. Hệ thống đều báo chúng ta qua ải rồi, chắc là sống sót thành công."
Tống Mang bực dọc mở mắt: "Cách âm của cái nhà này kém thế, nhà bên nói chuyện mà tôi cũng nghe thấy? Phiền chết đi được, có thể bớt ồn ào không. Khó khăn lắm tôi mới ngủ được!"
Cô vừa lầm bầm xong, bên tai chợt yên tĩnh lại. Tống Mang liền trở mình ngủ tiếp.
Kết quả là vừa nhắm mắt lại, trong đầu cô bỗng vang lên tiếng la hét chói tai xen lẫn tiếng khóc của cô gái.
"A! Trần Bình hu hu hu, Trần Bình, đừng chết, anh đừng chết! Ai tới cứu tôi với!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)