Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi đang suy nghĩ về khả năng ly hôn thì Kỷ Trạch Viễn đã bị Quan Đạc đấm ngã xuống đất. Tốc độ ra đòn của Quan Đạc nhanh đến mức tôi còn tưởng anh ta là võ sĩ chuyên nghiệp!
Quan Đạc nghiến răng nói: "Tôi đã biết anh có ý đồ với Lạc Lạc!"
Kỷ Trạch Viễn đứng dậy, phản đòn một cú đấm trúng mặt trái của Quan Đạc. Cú đấm này hung hãn, chuẩn xác và dứt khoát.
Quên mất chưa nói, Kỷ Trạch Viễn có luyện tán thủ, ba bốn người cũng khó lại gần anh ấy.
Lý Niệm đứng bên cạnh xem mà há hốc mồm.
Tôi hét lên: "Còn đứng nhìn cái gì?! Mau vào can ra!"
... Lý Niệm lắc đầu, nhìn tôi vẻ khó xử: "Diêu tổng, tôi không dám..."
Tôi nhìn cục diện, nói với Lý Niệm: "Đánh nữa là tôi thành quả phụ đấy."
Nhìn vẻ mặt sợ hãi của Lý Niệm, tôi nghiến răng: "Tháng này tôi thưởng cậu năm vạn tệ."
Lý Niệm lập tức hóa thân thành siêu chiến binh, tách hai người họ ra.
Quả nhiên, sức mạnh của đồng tiền thật vĩ đại!
Tôi ôm lấy xương sườn đang âm ỉ đau, quát: "Tất cả cút ra ngoài cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy bất kỳ ai trong số các anh! Đã lớn rồi còn học cái trò đánh nhau trẻ con đấy!"
Tôi ra hiệu cho Lý Niệm đuổi cả hai ra ngoài. Lý Niệm hình như rất sợ Quan Đạc, lùi lại một bên không dám tiến lên.
Tôi thở dài, giơ năm ngón tay ra: "Năm vạn."
Siêu chiến binh Lý Niệm lập tức online, đẩy Quan Đạc và Kỷ Trạch Viễn ra khỏi cửa.
Họ đứng ngoài cửa sổ, ngóng vào trong phòng bệnh.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, Lý Niệm bắt đầu dọn dẹp chiến trường.
Tôi mở nhật ký ra. Cuốn nhật ký quả thật không bị ai động vào bởi vì tôi đã kẹp một sợi tóc của mình vào trang ngày 12 tháng 1 năm 2018.
Những dòng chữ quen thuộc phảng phất vết hằn của thời gian.
Ngày hôm đó, một chiếc máy bay từ Pháp bay về đã gặp nạn.
Ngoài tôi ra, tất cả mọi người trong gia đình đều có mặt trên chuyến bay đó không ai sống sót.
Tôi trở thành người cô độc theo đúng nghĩa đen. Ba, mẹ và em trai đều đã ra đi. Một mình tôi lo liệu tang lễ cho ba người.
Tôi lại kẹp sợi tóc vào trang giấy đó.
Thật ra tôi không ghi nhật ký mỗi ngày, nhưng khi gặp chuyện quan trọng, tôi đều ghi lại vào sổ. Đây là thói quen của tôi từ năm sáu tuổi đến giờ.
Tôi sợ quên, cũng sợ ký ức của mình sẽ bóp méo sự thật nên tôi chọn cách ghi chép lại.
Tôi tiếp tục lật giở, không thấy bất kỳ dòng nào nhắc đến Quan Đạc.
Ngày 12 tháng 8 năm 2019
Tôi nhặt được một chú chó hoang. Chú chó này trông cũng được, chỉ là hơi mít ướt, cứ bám dai như đỉa. Tôi không còn cách nào khác, đành phải mang nó về nhà.
Ngày 20 tháng 8 năm 2019
Chú chó hoang cứ bám riết lấy nhà tôi, dù nói gì cũng không chịu về, thật phiền phức.
Ngày 15 tháng 9 năm 2019
Chú chó hoang nấu ăn cũng tạm được, tôi tạm thời nhẫn nhịn vậy.
Tôi quay sang dò hỏi Lý Niệm: "Chú chó hoang tôi nuôi đâu rồi?"
Cậu ta ồ lên một tiếng, chỉ ra cửa. Tôi nhìn theo hướng tay cậu ta thấy Quan Đạc đang đứng ngoài cửa sổ, ngóng vào trong.
Anh ta thật sự giống một chú chó hoang. Tôi đúng là thiên tài ẩn dụ!
Tôi không nên làm nữ tổng tài bá đạo, tôi nên đi làm nhà văn mới đúng.
Chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ, tôi nhận được một tin khiến tôi gần như ngất xỉu.
Lý Niệm nói, chiếc Ferrari của tôi đã bị tôi tông nát.
Tôi nghẹn thở, ngất lịm đi.
Biến cố gia đình ập đến, chỉ sau một đêm, từ một cô tiểu thư được cưng chiều, tôi trở thành Diêu Lạc phải tổ chức ba đám tang và kế thừa gia sản, không thể tiếp tục rong chơi hưởng lạc. Tôi sống từng ngày như đi trên lớp băng mỏng.
Giờ đây, tôi không chỉ quên mất chồng mình mà còn mất cả chiếc Ferrari.
Tôi cảm thấy ông trời đang trừng phạt tôi.
Tỉnh lại, tôi cho mọi người về hết, nói là muốn yên tĩnh một mình.
Gánh nặng tinh thần sẽ ảnh hưởng đến thể chất, huống hồ tôi vừa mới bị tai nạn xe hơi. Dù có cố gắng thế nào, tôi cũng không thể nhớ ra Quan Đạc là ai.
Tôi cuộn tròn trên giường bệnh, ngáp dài một cái rồi chui đầu vào trong chăn.
Tôi thích ngủ trùm chăn, như vậy tôi cảm thấy an toàn hơn.
Nghe thấy tiếng cửa phòng mở, tôi muốn ngẩng đầu lên nhưng thực sự không còn chút sức lực nào. Tôi vốn dĩ chẳng có kẻ thù nào, chắc cũng chẳng ai thuê sát thủ đến lấy mạng mình. Nghĩ vậy, tôi liền buông bỏ cảnh giác, từ bỏ ý định ngẩng đầu xem ai đang bước vào.
Người đó dừng lại bên giường tôi, kéo chăn ra. "Trùm chăn ngủ không tốt cho sức khỏe."
... Tôi cố gắng mở mắt, nhận ra người đó là Quan Đạc. Tôi buột miệng: "Liên quan gì đến anh?"
Quan Đạc nhìn tôi chằm chằm ba giây, sau đó dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán tôi.
Tôi định gạt tay anh ra nhưng rồi chợt nghĩ, anh là chồng tôi, lau mồ hôi cho tôi cũng là chuyện nên làm, thế là tôi để mặc anh.
Mặc dù tôi không thực sự muốn Quan Đạc chạm vào mình, nhưng phải thừa nhận, anh ta thật sự rất biết cách chăm sóc người khác.
Và ngay lúc tôi mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ một lần nữa thì trán tôi bỗng bị anh ta lén hôn.
Giọng Quan Đạc trầm thấp: "Có biết bao nhiêu người cần quên, vậy mà em lại quên mất anh."
Tôi chưa kịp suy nghĩ về ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh ta, thì đã chìm vào giấc ngủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)