Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cuộc sống độc thân của tôi cứ thế mà chấm dứt.
Tôi cố gắng rút chân mình ra, nhưng lực của anh quá mạnh, tôi đành từ bỏ để anh tiếp tục ôm chân mình khóc.
Tôi cẩn thận quan sát anh.
Sống mũi cao, đuôi mắt hơi nhếch lên, làn da trắng mịn, mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh nhưng cúc áo thì cài lệch cả.
Nếu anh không khóc thì khí chất chắc chắn sẽ rất thanh thoát, nho nhã.
Bị tiếng khóc của anh làm phiền, tôi mạnh chân đá một cái, đúng ngay cằm anh, lạnh lùng nói:
"Khóc tang hả? Tôi còn chưa chết đâu."
Anh lau nước mũi, nói:
"Anh khóc cho tình yêu đã mất của chúng ta."
Khóe miệng tôi giật giật. Cái gì mà tình yêu đã mất? Toàn là chuyện vớ vẩn!
Tôi có thói quen viết nhật ký. Lúc này, tôi chỉ muốn lật giở từng trang nhật ký để kiểm chứng mọi chuyện.
Bất ngờ, Quan Đạc đứng dậy, lấy từ trong cặp tài liệu ra cuốn nhật ký của tôi. Anh đưa nó cho tôi và nói: "Anh biết em muốn cái này."
Sao anh ta lại có nhật ký của tôi? Còn mang theo bên mình nữa chứ?
Tên biến thái này! Anh ta bị rỗi hơi à? Cho dù chúng ta là vợ chồng thì anh ta cũng không có quyền xâm phạm quyền riêng tư của tôi chứ?
Tôi trừng mắt nhìn khuôn mặt bình tĩnh của anh ta. Nếu ánh mắt có thể bắn ra tia laser thì anh ta đã bị tôi thiêu rụi rồi!
"Nhật ký là chuyện riêng tư của em, anh chưa từng mở ra xem." Giọng anh ta đều đều, không cao không thấp. "Cuốn nhật ký này em luôn giữ gìn cẩn thận, anh chưa từng đụng vào. Bác sĩ nói em bị chấn thương não, có thể bị rối loạn trí nhớ. Em lại hay đa nghi, anh nghĩ em có thể cần nó nên mới mang đến cho em."
Tôi nắm chặt cuốn nhật ký. Anh ta có vẻ đúng là chồng tôi thật. Biết tôi hay đa nghi, chỉ tin vào những gì chính tay mình ghi lại nên tôi mới có thói quen viết nhật ký.
Lười đôi co với anh ta, tôi quay sang hỏi nhỏ Lý Niệm, trợ lý của mình: "Đám người mẫu nam của tôi đâu?"
Cậu ta liếc nhìn Quan Đạc đang gọt táo, nhỏ giọng nói: "Sau khi kết hôn với Quan tổng, cô đã không còn tìm đến họ nữa."
Tôi nhìn cậu ta, sững sờ.
Sao có thể như vậy được?! Làm sao tôi có thể bỏ rơi đám người mẫu mà tôi coi là bảo bối chứ?!
Lý Niệm nhướn mày ra hiệu cho tôi nhìn ra sau. Tôi quay đầu lại thì thấy Quan Đạc đang nhìn tôi với vẻ mặt u oán.
"Vợ à, chẳng phải em đã hứa là cả đời này chỉ yêu mình anh thôi sao?"
Tôi chết lặng. Sao tôi có thể nói ra những lời sến súa như vậy chứ?
Anh ta chắc chắn đang lừa tôi. Tên lừa đảo!
Đang lúc tôi rối bời thì cửa phòng bật mở.
Tôi nhìn thấy vị cứu tinh của mình: Kỷ Trạch Viễn.
"Trạch Viễn!"
Nếu xương sườn của tôi không bị gãy cần tĩnh dưỡng thì chắc chắn bây giờ tôi đã lao vào vòng tay anh ấy rồi.
Theo Kỷ Trạch Viễn bước vào phòng, tôi cảm nhận được Quan Đạc chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ.
Kỷ Trạch Viễn là bạn thanh mai trúc mã của tôi. Từ hồi còn bé tí, chúng tôi đã quấn quýt bên nhau như hình với bóng.
Phải nói là, Kỷ Trạch Viễn rất đẹp trai. Vai rộng eo thon, ngũ quan sắc nét thừa hưởng từ người mẹ Nga của anh ấy. Đôi môi mỏng mím chặt, cả người toát lên vẻ đẹp cấm dục.
Ánh mắt trầm tĩnh của anh ấy lướt qua khắp căn phòng, cuối cùng dừng lại ở tôi, hỏi: "Em đỡ hơn chưa?"
Tôi chẳng buồn xã giao, chỉ thẳng vào Quan Đạc và nói: "Anh ta nói em đã kết hôn với anh ta."
Tôi chờ Kỷ Trạch Viễn nói với tôi rằng đây chỉ là một trò đùa.
Câu nói không đầu không đuôi của tôi khiến anh ấy ngẩn người. Anh ấy khó hiểu nhìn Lý Niệm. Lý Niệm tiến lại gần, ghé tai anh ấy nói nhỏ vài câu.
Kỷ Trạch Viễn nhếch mép, đầy ẩn ý nói: "Rối loạn trí nhớ?"
Sau thoáng bối rối, anh ấy lấy lại bình tĩnh, ánh mắt hướng về phía Quan Đạc. Anh ấy nhướng mày nhẹ, nói: "Quan tổng, Lạc Lạc chỉ quên mỗi anh thôi đấy."
Quan Đạc bình thản đứng dậy, cười nhạt nói: "Lạc Lạc là vợ hợp pháp của tôi. Bây giờ cô ấy quên tôi cũng không sao, sau này sẽ nhớ lại thôi."
Quan Đạc trông gian xảo, hoàn toàn không còn vẻ mặt quỵ lụy như vừa nãy.
Chỉ vài câu ngắn ngủi mà đã đầy mùi thuốc súng, chiến tranh dường như sắp nổ ra.
Tôi lại hỏi Kỷ Trạch Viễn: "Trạch Viễn, em thật sự đã kết hôn rồi sao?"
Anh ấy gật đầu: "Kết hôn rồi."
Tất cả mọi người xung quanh tôi đều chứng thực cho cuộc hôn nhân này. Và tôi có thể nghi ngờ bất kỳ ai, chứ không bao giờ nghi ngờ Kỷ Trạch Viễn.
Đầu óc tôi ong ong, hóa ra tôi thật sự đã kết hôn rồi.
Trong ánh mắt Kỷ Trạch Viễn ẩn chứa điều gì đó sâu xa. Anh ấy xoa đầu tôi, nói: "Không sao đâu Lạc Lạc, kết hôn rồi vẫn có thể ly hôn mà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


