Đã đến Bắc Lâu được hai năm nhưng y vẫn không thể ăn được thịt dê của vùng Tây Bắc này. Dường như mùi thịt dê vùng Tây Bắc gay mũi hơn rất nhiều so với thịt dê ở Thượng Đô, hơn nữa, nấu ăn trong quân doanh vốn rất đơn giản, chẳng qua là chặt thành miếng to rồi cho vào nồi nấu, nấu xong cũng chỉ nêm nếm chút muối, ăn vào vẫn còn nguyên mùi thịt lúc đầu. Thế nhưng Tang Cát lại chẳng thể ăn nổi, mà đừng nói ăn, chỉ cần ngửi thôi y cũng không chịu được.
Tang Cát vội bỏ ra ngoài, Bách Lý Tử Linh gắp một miếng thịt vào miệng, mặt mày thỏa mãn, ấy vậy mà vẫn không quên cằn nhằn một câu: “Món ngon thế này mà y còn không biết đường thưởng thức, thực phí của trời.”
“Tướng quân, người biết rõ phó tướng không ăn được món này mà người lại còn… Ngài ấy còn đang bị thương nữa đấy.” Dịch Phong nhắc nhở nàng.
“Ôi chao, ta quên mất chuyện này đấy. Ngươi đi bảo đầu bếp làm cho phó tướng một bát mì thịt bò rồi bưng đến phòng y đi.” Bách Lý Tử Linh vừa ăn vừa phân phó.
Dịch Phong xoay người đi ra ngoài, ánh mặt trời ban trưa chiếu trên mặt đất. Trải qua một cuộc chiến đấu, cửa Bắc Lâu đã khôi phục lại như bình thường.
Ăn xong bữa trưa, Bách Lý Tử Linh đi đến chỗ lão Thẩm. Nghe nói lão Thẩm đang châm cứu cho nhóc con, nàng bèn đi thẳng đến sương phòng phía Tây.
Nhìn liệu pháp trị độc của lão Thẩm thì đơn giản nhưng người trúng độc lại phải chịu muôn vàn đau đớn. Lúc ngân châm đâm vào những huyệt vị liên quan, người bệnh chỉ muốn chết quách đi cho xong. Không có mấy người có thể chịu được sự đau đớn ấy.
Yến Thần vừa bị chích đầu ngón tay, dòng máu đen chảy ra nhỏ giọt xuống chiếc bát sứ đang đặt dưới đất.
Bách Lý Tử Linh đứng phía sau lão Thẩm, ánh mắt dời từ chiếc bát trên mặt đất đến gương mặt Yến Thần, lúc này trán hắn ướt đẫm mồ hôi, vì bị ngân châm tra tấn nên phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Toàn thân đau đến phát run nhưng hắn vẫn cố gắng hết sức để bản thân không động đậy.
“Lão Thẩm, ông nói thật đi, con sói con này thực sự không cứu được à?”
“Làm sao? Muốn nhận người ta làm con rể của nhà Bách Lý thật hử?” Vẻ mặt lão Thẩm luôn cau có, nhưng câu nói ra lại mang đầy ý trêu ghẹo.
“Nhận thì làm sao? Chẳng lẽ nhà Bách Lý lại không xứng với hắn?” Bách Lý Tử Linh không phục đáp lời, lại xua tay ngay lập tức: “Đừng nói nhăng cuội nữa, ông chắc chắn cho ta xem nào, rốt cuộc có cứu được con sói con này không. Nếu không cứu được thì cho hắn ra đi nhẹ nhàng đi, đỡ phải chịu thêm đau đớn. Sáng mai đưa tiễn luôn một thể.”
“Tướng quân đau lòng người ta à?”
“Đau lòng cái rắm. Chẳng qua ông đây thấy hắn chỉ là đứa trẻ con, trước lúc đại chiến còn nhắc nhở chúng ta. Nếu vậy cũng nên cho nhóc ấy được ra đi nhẹ nhàng chút.”
“Tướng quân, ta chỉ cứu người chứ không giết người.” Lão Thẩm bất mãn liếc nhìn, tuy nha đầu này là người ông ấy nhìn từ bé đến lớn, nhưng lại ngoan độc không giống một nữ tử chút nào.
“Không cần ông ra tay, lát nữa tự ta đưa hắn lên đường.”
Bách Lý Tử Linh xoay người đi về sương phòng phía Tây. Lão Thẩm nhìn thanh đoản đao giắt trên eo nàng, sợ nàng đi vào thọc đứa nhỏ kia hai nhát thật, bèn vội vàng kéo nàng lại nói: “Nếu tướng quân thật sự muốn cứu, cũng không phải là không có cách nào. Có điều…”
“Có gì nói thẳng đi, sao cứ dông dài thế!”
“Ta nhớ là tướng quân có một gốc nhân sâm trên trăm tuổi…”
“Lão Thẩm, ông điên rồi sao? Dám nhòm ngó đến gốc sâm trăm tuổi của ta? Không có cửa đâu. Ta nói cho mà biết, cái thứ đó là mạng của ta đấy. Trên chiến trường gươm đao không có mắt này, không chừng ngày nào đó ta phải nhờ nó cứu mạng đó. Đưa cho con sói con kia sao? Dựa vào đâu chứ? Dựa vào cái mặt đẹp của hắn à?” Lão Thẩm còn chưa dứt lời, Bách Lý Tử Linh đã nổi giận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)