Lão Thẩm lắc đầu.
"Thầy Thẩm, ông đã phục vụ trong quân nhiều năm như vậy, lại thường xuyên đi lại trên thảo nguyên và sa mạc, đã bao giờ ông nhìn thấy hình xăm tương tự trên người đứa trẻ đó chưa?"
"Hình xăm hả, ta đã thấy khá nhiều. Hầu hết các hình xăm trên người dân tộc thảo nguyên là đồ đằng của gia tộc. Một số đứa trẻ được xăm khi chỉ vừa mới chào đời, một số lại chờ đến khi trưởng thành mới xăm, nhiều kiểu lắm. Nhưng mà, hình xăm kiểu này không phải chỉ có ở dân tộc thảo nguyên. Một số nhà thương nhân ở Nam Trần chúng ta cũng có hình xăm."
"Nhà thương nhân cũng có hình xăm? Đây là lần đầu tiên ta nghe tới điều này."
"Ở một số vương quốc tại Tây Vực, hình xăm được coi là biểu tượng của địa vị. Có một số thương nhân đến thông thương tại Tây Vực lúc đầu sẽ xăm lên để lấy được thiện ý của dân bản xứ và cũng là để giữ thể diện cho mình, nhằm thể hiện bản thân cũng có thân phận và địa vị ở Nam Trần. Sau này, hình xăm này được lưu giữ và trở thành truyền thống của những nhà thương nhân đó. Nó giống đồ đằng của dân tộc thảo nguyên đấy. Người mà các ngươi vừa mới bắt ấy cũng có hình xăm trên mình. "
"Ý ông là Nam Pha?" Tang Cát vội vàng hỏi.
"Ta không biết hắn tên là gì. Tướng quân nhờ ta băng bó vết thương cho hắn. Ta nhìn thấy một hình xăm trên cổ tay của hắn, tuy màu sắc có phần nhạt nhưng đại khái vẫn có thể nhìn ra. Hình dạng trông vừa giống hạt thóc nảy mầm, lại vừa giống như con nòng nọc.”
"Nòng nọc? Hoa văn hạt thóc?" Tang Cát vô thức nói theo. Y biết loại hoa văn này, người xưa từng chạm khắc hoa văn dạng hạt trên tường ngọc, tượng trưng cho sự giàu có. Nam Pha sinh ra trong một nhà thương gia, hơn nữa nhà họ Nam cũng thông thương với Tây Vực, như vậy hoa văn dạng hạt kia lại hợp lý quá rồi. Nhưng rồi, y lập tức nghĩ tới một vấn đề khác, theo lời lão Thẩm nói, loại hình xăm truyền thống này được lưu giữ trong các gia tộc thương gia, có nghĩa là tiểu nữ nhi của Nam Pha cũng có hình xăm tương tự trên cổ tay. Nếu là như vậy thì việc tìm người có lẽ sẽ dễ hơn rồi.
“Tộc Hùng Ưng và người Tây Đà có động tĩnh gì không?”
“Đêm qua tộc Hùng Ưng đóng quân cách ngoại thành hai mươi dặm, e rằng biết viện quân của chúng ta tới nên sáng sớm nay đã lui quân thêm hai mươi dặm nữa. Về phần người Tây Đà, tàn quân của tam hoàng tử hẳn là đang ở cùng tộc Hùng Ưng, nhân mã của thái tử đang đóng quân ngay tại biên cảnh của Tây Đà, cách nơi dừng chân của tộc Hùng Ưng không đến hai mươi dặm. Chúng ta phải cảm tạ quân của thái tử rồi, bằng không chắc chắn đêm qua lão già Hách Đô kia lại dẫn quân đến. Với binh lực hiện giờ của chúng ta thì không chắc có thể chống đỡ được đến lúc viện quân của đại nhân Chu tới.” Bách Lý Tử Linh nói.
“Xem ra mối nguy của cửa Bắc Lâu đã được giải trừ.”
Bách Lý Tử Linh gật đầu, sau đó nói tiếp: “Con sói con kia sống chết thế nào rồi?”
“Sống thì vẫn sống đấy, chỉ là… không biết sống được bao lâu thôi.”
“Sói con trên thảo nguyên có khác, quả nhiên mệnh cứng. Đã tra ra trúng độc gì chưa?”
Tang Cát nói hết những điều mình biết cho Bách Lý Tử Linh, làm nàng hơi bất ngờ.
“Trên người hắn có độc Trường Lạc, xem ra nhóc con này thực sự đáng tiền. Lão Thẩm cũng không chịu kém hơn ta, thấy bạc sắp đến tay nên sẽ không chịu để làm rơi mất.”
Hai người đang nói chuyện thì Dịch Phong bưng cơm trưa vào, một bát tô thịt dê vẫn còn đang tỏa hơi nghi ngút. Tang Cát vừa nhìn một cái lập tức mất hết khẩu vị.
“Lão nhị, món này ngon lắm, vừa lúc bồi bổ thân thể cho ngươi.” Nói xong, Bách Lý Tử Linh gắp một miếng thịt to để vào bát rồi đưa cho Tang Cát. Y bụm miệng ngửa người ra sau, nào ngờ Bách Lý Tử Linh lại càng dí bát tới trước mặt khiến y suýt chút nữa ói ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

