Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quan Sơn Nguyệt Chương 2: Giết người sắp chết

Cài Đặt

Chương 2: Giết người sắp chết

Mặc dù tiểu gia đang ở trên lưng ngựa nhưng vẫn nhìn thấy rất rõ ràng. Môi đã chuyển sang màu đen là dấu hiệu của việc bị trúng độc. Trông hắn có vẻ như bị truy đuổi rất lâu, chắc vừa mệt vừa đói nên đã ăn phải nấm độc trên thảo nguyên. Người này không chừng là gia nô nhà ai, cũng có thể là đào phạm. Nếu đã trúng độc, vậy cũng là số phận của hắn.

"Cho thêm một đao để hắn ra đi thanh thản đi." 'Hắn' khẽ nói một câu, mắt cũng không thèm ngước lên."

"Tiểu gia, dù gì cũng là một mạng người, sao cũng phải..." Đứa trẻ choai choai lộ vẻ mặt khó xử. Không phải nhóc chưa từng giết người, mà là nhóc chưa từng giết người sắp chết."

"Ngươi muốn cứu hắn? Ông đây không nuôi kẻ rảnh rỗi."

Người nằm dưới đất dường như đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa hai người, mắt hơi mở ra.

"Cứu... cứu ta!"

Giọng nói này rất mong manh nhưng lại không chiếm được sự đồng tình của cả hai người. Đứa trẻ choai choai rút một con dao ngắn từ trong lòng ra, hơi do dự nhưng vẫn đâm vào tim người này. Có điều, tiểu gia của nhóc dường như lại đổi ý, đột nhiên nhảy xuống khỏi lưng ngựa, đè tay nhóc lại.

"Tiểu gia, có chuyện gì thế?" Tuy đứa trẻ vẫn còn nghi ngờ nhưng lại khẽ thở phào."

Ánh mắt 'hắn' dừng lại trên cổ người nọ và lấy món đồ trên đó ra, là một viên đá to bằng ngón tay cái. Trên đó có khắc chữ nhưng 'hắn' không biết đọc, nhỏ giọng mắng một câu, lúc này mới nói: "Nhặt về đi, không chừng có thể đổi lấy một số tiền lớn."

Đứa trẻ choai choai không hiều gì, nhưng nếu tiểu gia của nhóc đã nói có thể đổi lấy tiền thì chắc chắn là có thể đổi tiền. Thế nên nhóc lập tức cất con dao ngắn đi, kéo nhẹ là đã có thể vác người đó lên lưng, hơn nữa còn trông không tốn sức tí nào.

Trên cửa Bắc Lâu, y quan Lão Thẩm đang bắt mạch cho người vừa mới được nhặt về, khuôn mặt ông điềm tĩnh luôn tỏ ra bất cần.

"Thầy Thẩm, người này thế nào rồi, có thể cứu được không?" Đứa trẻ choai choai đang dựa vào cửa, miệng chóp chép nhai."

"Gần đây tướng quân tin Bồ Tát rồi sao? Tại sao chó mèo gì cũng nhặt về vậy."

"Thầy Thẩm, đây không phải chó hay mèo đâu. Tướng quân nói muốn bắt hắn để đổi lấy tiền."

"Đổi lấy tiền?" Lão Thẩm lại liếc nhìn người trên giường, lạnh lùng hừ một tiếng: "Thèm tiền đến phát điên rồi."

"Thầy Thẩm, ta không thích nghe ông nói như thế đâu. Dù tướng quân của chúng ta ham tiền đi chăng nữa cũng sẽ không giữ làm của riêng mà để tiêu tốn cho các tướng sĩ. Mùa thu năm trước tộc Hùng Ưng đánh chiếm dù chúng ta đánh thắng nhưng mà thương vong không thể tránh được. Chỉ trông chờ vào chút tiền trợ cấp từ triều đình thì sao nuôi nổi cả đại quân, không phải tướng quân chúng ta có cách nên người nhà các huynh đệ chết trận vẫn còn sống tốt đó hả. Các tướng sĩ không sợ kẻ địch liều chết xông lên là tại sao? Không phải do cảm thấy mình chết trận thì tướng quân cũng sẽ thu xếp ổn thỏa cho người nhà họ nên họ không cần sợ gì mà chiến đấu..."

Đứa trẻ choai choai nói, dù sao nhắc tới tướng quân của họ thì cái gì cũng tốt cả.

Chưa kịp nói xong lời nhóc đã bị chen ngang.

Bên ngoài có một người trông như thư sinh nhưng lại mặc một bộ giáp mềm tiến vào, đứa trẻ choai choai thấy người tới thì ngừng nói vội vàng nuốt thứ trong miệng xuống, tiến lên nói: "Dịch Phong tham kiến phó tướng."

Người đến là Tang Cát, cũng chính là vị nhị gia bọn họ nói trước đó.

"Lát nữa ta sẽ xử lý ngươi sau."

Dịch Phong thở dài, mỗi lần tướng quân hà bọn họ làm gì khác lạ là nhóc thành bia đỡ đạn ngay. Lúc nãy tướng quân nằng nặc đòi kiểm tra quan ngoại, thấy người Yến Vân dạo này yên ổn quá e là có âm mưu. Biết phó tướng Tang không cho nên lén kéo nhóc đi theo. Nhóc biết lúc về sẽ có chuyện mà, đó thấy chưa, ánh mắt lạnh lẽo vừa nãy của phó tướng như dao róc thịt nó vậy, chẳng qua không thấy máu thôi.

Tướng quân của họ cũng không phải là người có tấm lòng Bồ Tát, dù cho thật sự muốn cứu cũng sẽ không nhặt người ở ngoài quan về, huống gì người này còn mặc y phục của người Tây Đà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc