Minh nguyệt xuất Thiên San,
Thương mang vân hải gian.
Trường phong kỷ vạn lý,
Xuy độ Ngọc Môn quan.
Hán há Bạch Đăng đạo,
Hồ khuy Thanh Hải loan.
Do lai chinh chiến địa,
Bất kiến hữu nhân hoàn.
Thú khách vọng biên sắc,
Tư quy đa khổ nhan.
Cửa Bắc Lâu nằm ở giao giới giữa ba nước Nam Trần, Yến Vân, Tây Đà. Là cửa ngõ phía tây bắc Nam Trần, cửa Bắc Lâu quanh năm được canh gác nghiêm ngặt.
Mùa thu năm nay, gió thu ngoài cửa Bắc Lâu vẫn gào thét, cỏ dại nửa tháng trước còn xanh mơn mởn đã chuyển sang màu vàng khô.
Gió mạnh mới biết cỏ cứng, mà gió năm nay rét đậm.
Cách Bắc Lâu năm dặm có một con thỏ béo đang nhàn nhã gặm cỏ khô. Hai cái tai dài tuy thính, nhưng lại không hề nhận ra nguy hiểm đang đến gần.
Một tiếng 'vụt' vang lên, trên người con thỏ có thêm một mũi tên dài. Lúc này con thỏ hết cứu rồi.
"Tiểu gia, bắn trúng rồi, bắn trúng rồi!"
Tiếng reo hò vang lên trong cơn gió mùa thu trên thảo nguyên
Một lúc sau, con thỏ bị nhấc lên, nó dùng hai chân sau đá tượng trưng mấy cái rồi không động đậy nữa.
"Tiểu gia, nhìn này!" Một đứa trẻ choai choai giơ con thỏ chết lên cao, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng khó giấu. Trông nhóc cũng chỉ mới mười bốn, mười lăm tuổi, chỉ là khuôn mặt có vẻ hơi thô do vương gió Tây Bắc."
"Ha, béo thật đấy. Tối nay chúng ta sẽ làm món thỏ nướng để cho tên mọt sách Tang lão nhị kia thèm chết."
Người vừa nói chuyện cao hơn hài tử kia nửa cái đầu, nửa người được bọc trong tấm da thú làm khuôn mặt gầy gò kia trông có vẻ cứng cỏi. 'Hắn' nằm trên lưng ngựa nghe tiếng gió, đôi mắt sắc bén quét qua thảm cỏ xung quanh, hơi nhíu mày.
"Tiểu gia, nhị gia Tang cái gì cũng tốt, chỉ là kén ăn quá. Ở cái mảnh đất vừa vào thu, thời tiết đã trở lạnh, chớp mắt cái là vào đông. Thực sự chả có gì ăn, dù sao vẫn là khổ người ta."
"Khổ? Ông đây còn khổ hơn này. Ngày nào y cũng lảng vảng trước mặt ta, ngày nào cũng lải nhải, tai ta sắp chai sạn luôn này. Sớm muộn gì ông cũng phải tìm lý do để đuổi y đi."
"Tiểu gia, người đã nói câu đấy được hai năm rồi mà vẫn chưa tống cổ nhị gia đi. Ta thấy là người không muốn cho nhị gia Tang đi ấy chứ." Đứa trẻ choai choai cười nói, bước chân tiến về trước nhanh hơn."
"Y chỉ là giàn hoa thôi, nếu không đi, không chừng ngày nào đó sẽ chết ở đây. Ông còn muốn sống thêm mấy năm nữa, không muốn chôn cùng y đâu."
"Tiểu gia, mặc dù nhị gia không đánh lại người nhưng cũng đâu phải giàn hoa. Mấy hôm trước ta đã đấu với y trên giáo trường, lợi hại lắm mà! Ta cảm thấy y khá tốt, đọc nhiều sách, hiểu biết cũng nhiều. Quan trọng nhất là nghe y nói chuyện cảm thấy rất có học thức."
"Có học thức? Thư sinh bách vô nhất dụng. Cái này..." 'Hắn' chỉ vào con thỏ: "Mang về chắc y sẽ lải nhải với ta cả đêm mất."
*Bách vô nhất dụng: Có một tác dụng duy nhất còn lại chả được cái tích sự gì
"Nhị gia Tang lo lắng cho người mà. Tiểu gia, chúng ta cũng mau trở về thôi, trời sắp tối rồi."
Đứa trẻ choai choai ôm con thỏ đi trước, tay dắt ngựa, mà người ngồi trên ngựa chính là tiểu gia của nhóc.
Đi chưa được bao lâu, đứa trẻ choai choai đó đột nhiên dừng bước: "Tiểu gia, người nhìn kìa, trong bụi cỏ có người phải không?"
Vị tiểu gia kia cũng nhìn thấy người trong bụi cỏ, nhưng không nhìn rõ nên sai đứa trẻ choai choai đi kiểm tra, còn không quên dặn dò nhóc phải cẩn thận.
Bốn phía ngoài tiếng gió, một con chim bay cũng không có nốt, một người một ngựa sừng sững trên cánh đồng cực kỳ hút mắt.
"Tiểu gia, còn thở!" Đứa trẻ choai choai ngẩng đầu lên hét. Nhóc vừa dứt lời, tiểu gia đã phi ngựa tới trước mặt."
Có một người nằm trên bãi cỏ khô, quần áo rách rưới, đầu tóc bù xù. Mái tóc bẩn che mất nửa khuôn mặt. Ống quần hắn bị xé toạc để lộ chân, trên chân lại có vết thương, vết sẹo mới cũ chồng lên nhau như muốn nói sự bất hạnh của chủ nhân nó.
Đứa trẻ choai choai sờ soạng cơ thể người kia, không thấy có thứ gì chứng minh thân phận của người này, càng không có vật gì đáng giá, thực sự là chả có gì để mà lấy. Nhóc cầm một cây gậy nhẹ nhàng vén phần tóc che mặt của người kia ra sau, lúc này mới phát hiện môi người này đã biến thành màu hơi đen.
"Tiểu gia, phải làm sao đây?" Đứa trẻ choai choai ngẩng đầu lên hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)