Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Mấy thứ linh tinh gì chứ, con nói cho cha mẹ nghe, may mà con đọc nhiều thứ linh tinh, nếu không cả nhà mình mù tịt kiến thức rồi," nàng vớt vát chút tự hào.
Nhưng Trình Lan Thanh vẫn chưa từ bỏ ý định: "Con cứ thử đi, biết đâu lại được."
Bà nhìn bộ đồ cổ trang trên người, ngán ngẩm.
Thời xưa làm sao sánh bằng hiện đại văn minh chứ? Ở hiện đại thuận tiện bao nhiêu, lại còn công bằng nữa.
Trình Lan Thanh kéo tay Từ Xuyên, cùng ra sức thuyết phục Từ Tiểu Lai, thậm chí còn đẩy nhẹ nàng về phía bếp lò: "Lúc nãy con sờ bếp mới xuyên qua, giờ sờ lại thử xem, biết đâu chúng ta lại quay về."
Từ Tiểu Lai thầm nghĩ, mẹ coi chuyện xuyên không gian như lái xe nhà mình sao, muốn đi là đi, muốn về là về?
Tuy nhiên thấy mẹ lo lắng đến thế, nàng đành chiều ý: "Được rồi, thử thì thử."
"Thử xong rồi sẽ biết, chắc chắn là không thể …"
Câu nói còn chưa dứt, tay nàng vừa chạm vào bếp lò, cảm giác chóng mặt quen thuộc lại ập đến.
Từ Tiểu Lai gào thét trong lòng: Má ơi!
Chẳng lẽ về được thật sao? Thật sự linh nghiệm như lời mẹ nói ư?
Mẹ quả là lợi hại!
Khoảnh khắc Từ Tiểu Lai trở lại hiện đại, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý niệm.
Đội mẹ lên đầu, trường sinh bất lão.
Chỉ trong một cái chớp mắt, cả gia đình ba người đã quay lại thế giới hiện đại. Y phục biến trở lại như cũ, tuổi tác cũng khôi phục nguyên trạng.
Nàng vẫn là cô sinh viên ngây ngô sắp tốt nghiệp, còn cha mẹ vẫn là dáng vẻ quen thuộc trước đây.
Từ Xuyên trố mắt nhìn như hai quả chuông đồng: "Thật sự trở lại rồi!"
Ánh mắt Trình Lan Thanh thoáng lên niềm vui sướng, bà cúi đầu nhìn trang phục hiện đại của mình, vẻ mặt vô cùng hài lòng.
Từ Tiểu Lai ngơ ngác.
"Vậy đây là sao? Chỉ là một giấc mộng Nam Kha thôi ư?"
"Mộng mị gì chứ, quay về được là tốt rồi," Trình Lan Thanh nắm chặt tay Từ Tiểu Lai, "Con tuyệt đối không được đụng vào cái bếp lò đó nữa đấy."
Từ Tiểu Lai im lặng không đáp.
Trình Lan Thanh vừa liếc mắt nhìn con gái, là mẹ, bà không cần hỏi cũng thấu tâm can, chỉ cần nhìn biểu cảm kia là biết con gái lại định giở trò tò mò rồi.
Bà lập tức kéo Từ Tiểu Lai ra ngoài, giục Từ Xuyên: "Nhanh lên, ra xe thôi."
Từ Tiểu Lai bị lôi xềnh xệch lên xe.
Đúng lúc ấy, nàng nhìn thấy trên cửa sổ sau xe có hộp bánh quy, kẹo và nước khoáng.
Đó là đồ dự trữ cho những tình huống khẩn cấp, bình thường nàng chẳng bao giờ ngó ngàng tới. Không hiểu sao lúc này bụng nàng lại sôi lên ùng ục, cơn đói cồn cào ập đến.
Nàng vội mở một gói bánh quy: "Cha, mẹ, ăn một chút đi."
Không nhắc đến thì thôi, vừa đề cập tới, bụng dạ Từ Xuyên và Trình Lan Thanh cũng bắt đầu cồn cào biểu tình. Cả nhà đều đồng tình rằng nguyên do là bởi công cuộc dọn dẹp nhà cửa vừa rồi, cộng thêm việc phải lái xe một chặng đường dài đã tiêu hao quá nhiều thể lực, nên cơn đói mới ập đến dữ dội như vậy.
Từ Tiểu Lai cắn một miếng bánh quy giòn rụm, vừa nhai vừa hỏi: "Cha, mẹ, lúc nãy hai người có quan sát kỹ tình hình không? Con chỉ thấy cha mẹ trẻ ra trông thấy, còn con thì lại bị thu nhỏ đi rất nhiều."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
