Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chỉ trong tích tắc, gian bếp trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có, không còn một bóng người.
"Á…"
Cơn choáng váng ập đến khiến Từ Tiểu Lai theo bản năng nhắm nghiền mắt. Khi nàng mở mắt ra lần nữa, cảnh vật xung quanh đã xoay chuyển càn khôn!
Gian bếp cũ nát đầy mạng nhện khi nãy đã biến mất, thay vào đó là một căn bếp gọn gàng, sạch sẽ. Trên kệ, nồi niêu xoong chảo được sắp xếp ngăn nắp, đầy đủ, tựa như luôn sẵn sàng đỏ lửa.
"Phải rồi, cha, mẹ!"
Nàng quay phắt lại, đập vào mắt là hình ảnh hai người, một nam một nữ đang nằm sóng soài trên đất.
Đây là…
Đây là cha mẹ nàng sao?
Từ Tiểu Lai dụi mắt, không dám tin vào những gì mình đang thấy.
Nàng cúi người xuống quan sát.
Nàng giơ tay lên cao, xoay cổ tay qua lại.
Rõ ràng đây không phải tay nàng.
Bàn tay nhỏ xíu này tuyệt đối không thể là của một người trưởng thành!
Từ Tiểu Lai cúi đầu nhìn xuống thân mình, cũng là một bộ y phục thô sơ thời xưa. Dựa vào vóc dáng này mà phán đoán, nàng rõ ràng đã biến thành một đứa trẻ!
Xuyên không? Trở lại thời thơ ấu ư?
Đúng lúc ấy, hai người dưới đất khẽ rên rỉ.
Từ Tiểu Lai tạm gác lại sự hoang mang của bản thân, vội vàng đỡ hai người dậy.
Nàng cũng chưa xác định được hai người này có thực sự là cha mẹ mình hay không.
Trong lòng nàng dấy lên cảm xúc mâu thuẫn: vừa hy vọng đó là cha mẹ mình, lại vừa mong không phải.
Nếu cả nhà cùng xuyên không thì đương nhiên là tốt, nhưng cuộc sống hiện đại tiện nghi biết bao, nàng thà để cha mẹ sống sung sướng ở đó còn hơn chịu khổ nơi này.
Từ Xuyên và Trình Lan Thanh từ từ tỉnh lại.
Vừa mở mắt, thấy con gái trong hình hài thu nhỏ, lại nhìn thấy trang phục lạ lẫm của đối phương và khung cảnh xa lạ, cả hai đều ngẩn người!
Nhìn biểu cảm sững sờ ấy, Từ Tiểu Lai đã có đáp án.
Được rồi, chắc chắn là cha mẹ ruột rồi.
"Cha, mẹ."
"Tiểu Lai? Con thật sự là Tiểu Lai sao?" Từ Xuyên nắm lấy tay con gái, cảm nhận bờ vai mỏng manh như tờ giấy.
Từ Tiểu Lai gật đầu chắc nịch: "Đúng vậy, chính là con đây."
Trình Lan Thanh lại tỏ ra bình tĩnh hơn, khẽ nhíu mày: "Chúng ta đây là đang ở đâu?"
Từ Tiểu Lai lúc này đã qua cơn sốc, chuyển sang trạng thái bình thản kiểu "lợn chết không sợ nước sôi", hay nói đúng hơn là buông xuôi.
Nàng đáp: "Con đoán là chúng ta đã xuyên không."
Nàng cảm thán: "Không ngờ căn nhà mà ông nội để lại quả thực không đơn giản."
Ai mà ngờ được, một ngôi nhà cũ kỹ bình thường lại ẩn chứa cơ quan xuyên không huyền bí đến vậy? Từ Xuyên và Trình Lan Thanh dù sao cũng từng xem qua mấy bộ phim truyền hình thể loại này nên cũng lờ mờ hiểu ra.
Hai người dìu nhau đứng dậy.
Trình Lan Thanh nghiêm túc hỏi: "Vậy chúng ta còn có thể trở về không?"
Từ Tiểu Lai tự thấy trong nhà này, mình là người có thâm niên nghiên cứu về xuyên không nhất.
Bao năm "dùi mài kinh sử" qua tiểu thuyết và phim ảnh đâu phải để trưng.
Ở lĩnh vực này, nàng hoàn toàn có thể xưng là chuyên gia.
"Theo quy luật xuyên không thì không thể."
Nàng khẳng định chắc nịch: "Đã xuyên qua rồi làm sao đưa người về lại được? Như thế tốn kém năng lượng vũ trụ lắm."
Từ Xuyên gật gù tin sái cổ: "Con gái nói sao thì hẳn là vậy, dù sao con bé cũng đọc mấy thứ linh tinh nhiều quá mà."
Từ Tiểu Lai: "…"
Cảm ơn cha nhiều nha.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
