Áp thắng thuật (厌胜术), người thực hiện có thể giấu những vật phẩm chứa đựng tà khí hoặc vật phẩm phong thủy dưới nhà, trong tường hoặc mái nhà để gây tác động lên phong thủy của ngôi nhà và người ở trong đó. Vật phẩm phổ biến có thể là xương động vật, búp bê hình nhân, hoặc các biểu tượng mang tính tà ác để điều khiển vận mệnh hoặc gây ra những sự kiện không may cho chủ nhà.
Ông Trần đi theo Vương tổng đã lâu nên rất tinh ý, nhanh chóng nhận ra tôi mới là người quyết định mọi chuyện, liền vội nói: "Lý đại sư, vừa nãy là tôi có mắt không thấy núi Thái Sơn, mong cậu đừng chấp nhặt."
Tôi thản nhiên phẩy tay, hỏi: "Tôi có thể vào không?"
Ông Trần nhanh chóng đẩy cửa ra, không còn lo lắng việc làm phiền tiểu thư nhà ông ấy nữa, ý bảo tôi có thể tự do vào.
Khuôn mặt của ông Trần rất đặc biệt, trán rộng và dày, thể hiện rằng cuộc sống của ông sẽ không thiếu thốn, và còn có chút quyền lực nhỏ. Nhưng phần cánh mũi lõm xuống, báo hiệu số mệnh làm tôi tớ. Nếu ở thời cổ đại, ông ấy chắc chắn sẽ là một lão thái giám, nhưng may mắn là ông ấy sinh ra trong thời hiện đại, trở thành quản gia cho gia đình giàu có.
Ngoài ra, ông ấy không có tướng mạo gian ác, đó là lý do tôi không so đo với ông.
Còn về việc trước đó ông Trần đối xử lạnh nhạt với tôi, đó cũng là điều dễ hiểu. Ông làm việc cho Vương tổng, tiếp xúc với toàn những người quyền cao chức trọng, nên khi gặp một kẻ nhà quê như tôi, không mỉa mai là đã tử tế lắm rồi.
Tôi cười nhẹ, rồi mang theo Hoàng Cửu bước vào phòng.
Hoàng Cửu đặt một tay lên đầu tôi, đứng thẳng người, đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh liên tục đảo qua đảo lại.
Tôi hạ giọng hỏi nó: "Mi có thể nhìn ra trong đám sương đen kia là con vật gì không?"
Hoàng Cửu nhìn một lúc rồi nói: "Hình như là hai con rắn."
Rắn ư?
Luồng tà khí trong đám sương đen hẳn là do hai con rắn này thả ra, nhưng luồng âm khí lại từ đâu ra?
Tôi suy nghĩ thật nhanh, nhớ lại những điều mà ông nội từng dạy, gần như đồng thời với Hoàng Cửu, tôi bật thốt lên: "Áp thắng!"
Áp thắng là một loại thuật thường được thợ mộc sử dụng, theo truyền thuyết, nó nằm trong phần hạ quyển của sách Lỗ Ban, thuộc về thuật dân gian.
Ngày xưa, việc xây nhà là chuyện lớn, gia chủ thường muốn có điều gì đó may mắn, nên sẽ nhờ thợ mộc đặt một số vật phẩm lên xà nhà, tương tự như thuật "áp lương". Nhưng khác ở chỗ, áp thắng giống như một cục phong thủy, có thể cứu người hoặc hại người mà không ai hay biết.
*Áp lương (压梁) và áp thắng (压胜) là hai khái niệm có liên quan đến các phong tục truyền thống và thuật phong thủy, thường được sử dụng trong việc xây dựng nhà cửa hoặc công trình với mục đích trấn yểm, bảo vệ hoặc mang lại may mắn cho ngôi nhà và người sống trong đó.
Áp lương (压梁): Đây là một phong tục phổ biến trong việc xây dựng nhà cửa từ xa xưa, đặc biệt là ở Trung Quốc. Khi xây dựng xong phần khung chính của ngôi nhà, trước khi lắp đặt xà ngang (hay còn gọi là "lương"), người ta thường đặt một số vật phẩm mang tính biểu tượng lên xà ngang, chẳng hạn như đồng tiền, ngũ cốc, gỗ quý, hoặc những vật có liên quan đến may mắn, để cầu mong sự vững chắc, thịnh vượng và bình an cho gia đình. Việc "áp lương" có nghĩa là đặt các vật phẩm phong thủy lên xà ngang để trấn giữ, bảo vệ ngôi nhà và người ở trong đó khỏi những điều xui xẻo. Áp thắng (压胜): "Áp thắng" là một thuật phong thủy cao cấp hơn, thường xuất hiện trong thuật trấn yểm hoặc phong thủy tiêu cực. Đây là phương pháp sử dụng các vật phẩm hoặc hình tượng đặc biệt để "trấn áp" hoặc "khắc chế" những yếu tố xấu, mang lại điều lành cho chủ nhà hoặc, ngược lại, gây hại cho kẻ thù. Điều này có thể được sử dụng trong cả mục đích tốt (bảo vệ gia đình) hoặc mục đích xấu (hại người khác).
Nếu gặp phải thợ mộc có ý đồ xấu, họ sẽ bí mật làm trò khi áp thắng, nhân cơ hội đòi thêm tiền của gia chủ. Có người còn nhận tiền để thực hiện áp thắng với mục đích giết người.
Vào những năm 70-80, thời điểm mọi người còn đói kém, lòng người dễ nảy sinh ý đồ xấu, khu vực Nam Quảng xuất hiện một nhóm thợ mộc chuyên dùng thuật áp thắng để ép buộc gia chủ, tìm cách trục lợi.
Chuyện trong giới thợ mộc truyền đi rất nhanh, và kiểu làm việc như vậy cũng nhanh chóng lan rộng khắp cả nước. Những kẻ làm việc xấu ngày càng nhiều, khiến sách Lỗ Ban vốn là thuật chính thống của hoàng gia cũng bị xem là tà thuật.
Nếu Lỗ Ban biết chuyện này dưới suối vàng, chắc hẳn cũng không thể yên nghỉ.
Hiện tại, hình ảnh con rắn mà tôi nhìn thấy hẳn là do vật thắng hiển hình từ âm khí.
Tôi không làm phiền cô gái đang ngủ, lặng lẽ rời khỏi và đóng cửa lại.
Ông Trần thấy tôi và Hoàng Cửu thì thầm một hồi mới đi ra, liền vội vàng tiến tới hỏi: "Lý đại sư, cậu đã nhìn ra được điều gì chưa? Tiểu thư nhà tôi có thể khỏi bệnh không?"
Hoàng Cửu không hài lòng, trừng mắt lên nói: "Ông già, ông biết ăn nói không đấy? Đại ca và ta xuất mã mà cô ta còn không khỏi sao? Không biết nói thì im lặng đi, lo mà chuẩn bị hai con gà trống lớn cho Cửu gia ta, đừng đứng đây làm chướng mắt."
Tôi vốn định nói là không dễ, nhưng Hoàng Cửu đã thay tôi đáp lời rồi.
Tôi cười nói: "Xuống dưới rồi nói!"
Vương tổng, tên là Vương Thụ Khôn, khi thấy Hoàng Cửu, miệng há hốc, người vốn uể oải cũng trở nên phấn chấn hơn, như thể vừa bắt được chiếc phao cứu mạng, nắm chặt tay chú Hai, không để chúng tôi bỏ đi.
Sau khi Vương Thụ Khôn chấp nhận sự tồn tại của Hoàng Cửu, tôi mới bắt đầu giải thích tình hình cụ thể.
Ông Trần tỏ ra cực kỳ kính trọng Hoàng Cửu, thật sự chuẩn bị một con gà trống, nhưng tiếc là nấu quá kỹ nên Hoàng Cửu không hài lòng lắm. Dù vậy, nó vẫn ngồi trên bàn trà bằng đá cẩm thạch, ăn đến nỗi dầu mỡ chảy khắp miệng.
Nghe xong, ánh mắt Vương Thụ Khôn có chút mơ hồ, tự nói: "Những năm qua tôi làm ăn ngày càng phát đạt, tất nhiên sẽ đắc tội với vài người, nhưng chưa đến mức có người muốn dùng cách này để trả thù tôi."
Tôi cũng hơi bất đắc dĩ, vì chuyện này thực ra rất đơn giản, chỉ cần tìm lại đội thi công năm đó là biết.
Nhưng tôi chỉ lo việc giải quyết áp thắng, còn ân oán giữa con người với nhau thì tôi không muốn dính vào. Vì vậy, tôi chỉ nhắc khéo Vương tổng: "Áp thắng cần có vật thắng, để đặt được thứ này vào nhà, hoặc là khi thi công, hoặc là có người thân cận với ông."
Nghe tôi nói vậy, ông Trần có chút không thoải mái. Ông ấy không phải người làm chuyện này, nhưng tình huống tôi nêu ra rất hợp với vai trò của ông, khiến ông ấy lúng túng.
Sau khi được tôi nhắc nhở, mắt của Vương tổng sáng lên.
Tôi nhìn liền biết chuyện này không đơn giản, bèn nói thẳng: "Vương tổng, tiền bạc sòng phẳng là việc nên làm. Việc giải quyết thuật áp thắng là trách nhiệm của tôi, còn lại là chuyện của ông."
Ông nội thường nói với tôi, âm dương mỗi bên cai quản một nửa. Tôi cai quản một bên, còn lại không nên xen vào. Huống chi lòng người khó đoán, tôi có thể đối phó với ma quỷ, tà khí, nhưng chưa chắc đã đấu lại được với người đời.
Vương tổng cũng không muốn chúng tôi can thiệp sâu thêm, nghe vậy liền nắm tay chú Hai, nhìn tôi nói: "Hai vị đại sư, chỉ cần giải quyết được việc của tiểu nữ, tôi sẽ tăng gấp đôi tiền thưởng, từ 200.000 lên 400.000."
Tôi dù giỏi làm ra vẻ đi nữa, nghe đến 400.000 tiền thưởng cũng không thể giữ bình tĩnh.
Tuy nhiên, Vương tổng mời thầy từ Hương Cảng tới chắc cũng không ít tiền.
Chú Hai vẫn giữ tính cách của kẻ nghèo khó, khi bàn chuyện hôm qua không dám nói thách, đành nhận 200.000 rồi thôi.
May mà Vương tổng là người rộng lượng, tăng thêm một khoản nữa cũng không bị thiệt.
Tuy nhiên, chú Hai lại phẩy tay từ chối: "Vương tổng, ra ngoài làm việc thì cần phải giữ chữ tín, hôm qua đã bàn là 200.000 thì cứ thế mà làm."
Nói xong, chú Hai liếc tôi: "Dương Dương, còn đứng đó làm gì, mau đi làm việc đi."
Trong lòng tôi đang thầm mắng chú Hai ngu ngốc, lúc này mà còn nói chữ tín gì chứ, tín với chả nghĩa, 200.000 đã bay mất.
Hai trăm ngàn!
Cha mẹ tôi cày cuốc cả đời trên mảnh đất, chắc gì đã nhìn thấy được từng ấy tiền.
Trong khoảnh khắc, tôi đau lòng đến mức không thể thở nổi.
Nhưng tôi cũng hiểu rằng, chú Hai nhắm đến mối quan hệ phía sau Vương tổng, muốn nhân cơ hội này tạo chút ấn tượng tốt.
Thế nên dù không vui, tôi cũng không nói gì, chỉ túm lấy Hoàng Cửu, lúc này đang gặm chân gà, trút giận lên nó, tôi túm nó như một con búp bê, lắc lư vài cái rồi nói: “Ăn ăn ăn, suốt ngày chỉ biết ăn, không làm việc à?”
Hoàng Cửu ngậm xương gà, đôi mắt nhỏ vô tội nhìn tôi.
Cảnh này khiến ông Trần và Vương Thụ Khôn đứng ngây người, há hốc miệng mà không biết nói gì.
Dù sao thì trong mắt họ, Hoàng Cửu mới chính là thần tiên.
Áp thắng thuật và phong thủy trận có phần tương tự, nên nơi đặt vật trấn chắc chắn phải là vị trí trọng yếu. Tìm theo luồng khí tức sẽ phát hiện ra ngay.
Nếu tôi dùng linh nhãn, thì về cơ bản có thể nhìn ra rõ ràng chỉ trong nháy mắt, nhưng ông nội tôi đã dạy rằng khi hành tẩu giữa âm dương, sự sống chết khó lường. Chỉ có những ai biết cách giấu mình mới có thể đi được xa.
Hơn nữa, tôi đã đắc tội với người của Lao Sơn, sau này chắc chắn sẽ gặp họ trong thành phố này, nên việc để lộ toàn bộ năng lực của mình không phải là điều hay ho gì.
Do đó, tôi định để Hoàng Cửu phá trận áp thắng này, để cho mình còn giữ lại chút bí mật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)