Chú Hai ngoài miệng nói thoải mái, nhưng khi nghe Vương tổng gọi, trên mặt chú không khỏi lộ ra vài phần vui mừng.
Điều này càng khiến tôi quyết tâm muốn giúp chú hoàn thành việc này, không thể để người khác coi thường.
Vương tổng không đuổi theo, tôi và chú Hai tự mình quay lại cửa.
Vương tổng nhìn tôi một cái, nói: “Vừa nãy vị này…”
“Lý Dương!”
Tôi nhắc ông ấy.
Vương tổng cười gượng, “Vừa nãy tiểu sư phụ Lý Dương nói cũng có lý, đã đến rồi thì lên lầu xem thử đi.”
Tôi biết chắc ông ấy sẽ níu giữ lại.
Bởi vì ánh mắt thất vọng và lo lắng của ông ấy giống hệt ánh mắt của mẹ tôi.
Cha mẹ trên đời này đều không nhẫn tâm để con mình chịu khổ.
Quay trở lại biệt thự, tôi nói: “Chú Hai, chú ở đây trò chuyện với Vương tổng, con lên lầu xem.”
Vương tổng nhìn về phía chú Hai.
Chú Hai biết tôi có mang theo Hoàng Cửu trong túi, chú nghĩ tôi muốn dùng đến khả năng của Hoàng Cửu mà không muốn người khác nhìn thấy nên gật đầu đồng ý.
Vương tổng dặn quản gia đưa tôi lên lầu.
Quản gia không có thái độ quá thân thiện với tôi, nhưng tôi không để tâm.
Ông chỉ đang làm đúng bổn phận của mình thôi.
Tầng hai của biệt thự cũng có phòng khách, nhưng nhỏ hơn nhiều, các phòng được phân bố ở hai bên của hai dãy hành lang.
Hai dãy hành lang như hai bàn tay hợp lại rồi mở ra, vừa vặn ôm lấy phòng khách ở giữa.
Nếu như thế đất “Ngọc đới hoàn yêu”, phúc tinh cao chiếu của biệt thự là cục phong thủy thông thường, thì cách bố trí “Ngọc minh châu trên tay” ở đây lại mang nhiều ý nghĩa hơn.
Hẳn là Vương tổng đã đặc biệt làm cục này vì con gái cưng của mình. Về phong thủy, nó không có nhiều tác dụng, nhưng lại thể hiện rõ ràng tình yêu của một người cha.
Chỉ có điều so với tình yêu của người giàu, người nghèo chẳng thể so sánh được.
“Ông Trần, ông nói thiếu gia đã qua đời ba năm trước, có thể kể chi tiết cho tôi nghe không?”
Tôi nhìn thấy trên tường có treo bức ảnh chụp chung của anh em song sinh, dù là long phượng thai nhưng lại rất giống nhau.
Nếu không phải quần áo khác biệt giữa nam và nữ, khó mà phân biệt được.
Ông Trần không nói gì, trong mắt có vài phần thiếu kiên nhẫn.
Tôi hiểu ý của ông ấy, nếu không có bản lĩnh thì đừng ở đây lãng phí thời gian, huống hồ với người có thân phận như Vương tổng, không thể nào lộ ra chuyện gia đình dễ dàng như vậy.
Tôi mỉm cười, bước về phía hành lang hình bán nguyệt bên trái.
Vừa đặt chân lên hành lang, Hoàng Cửu trong túi liền cựa quậy.
Tôi cũng dừng bước.
Có âm khí, không mạnh nhưng là âm khí đang lưu chuyển, nó lướt qua người tôi, dù cách lớp áo vẫn thấy lành lạnh.
Âm khí là thứ thường tụ lại ở một nơi nào đó, nếu không có nguồn gốc thì bảy tám ngày cũng tan biến.
Âm khí có thể giữ lại không phải ở đất tụ âm thì cũng là gần đó có thứ gì âm tà.
Kiểu âm khí đang lưu chuyển trên hành lang này rất hiếm thấy, mà khi đã xuất hiện thì chỉ có một khả năng, âm khí này bị một loại cục trận nào đó dẫn tới.
Tôi quay đầu lại đi về phía hành lang bên phải.
Quả nhiên, bên này cũng có âm khí lưu chuyển.
Như vậy, hai bàn tay vốn ấm áp giờ đã biến thành tay quỷ, bị hai bàn tay này ôm ấp lâu ngày thì chẳng còn là ngọc minh châu nữa.
Chỉ là toàn bộ cục diện của biệt thự tôi đã xem qua, hoàn toàn không có vấn đề gì, vậy âm khí này từ đâu ra?
Dừng lại vài giây, tôi quay người lại đi về phía hành lang bên trái.
Ông Trần theo sau, vẻ mặt càng thiếu kiên nhẫn, hỏi tôi: “Cậu có bản lĩnh hay không, nếu không có thì đừng lãng phí thời gian, tiểu thư và Vương tổng đã rất mệt mỏi trong mấy ngày qua, họ không chịu nổi sự hao tổn vô nghĩa của cậu đâu.”
Chưa thể hiện bản lĩnh thì bị người khác coi thường là chuyện bình thường.
Dù sao thì ai mà không nhìn người như vậy?
Tôi không nói gì, đi đến trước cửa căn phòng thứ hai ở hành lang bên trái, dừng lại và nhìn về phía ông Trần, nói: “Đây là phòng của tiểu thư nhà ông phải không?”
Vì ghét bỏ và thiếu kiên nhẫn, ông Trần từ khi lên lầu đến giờ ngoài hối thúc thì không hề giới thiệu gì, giờ thấy tôi trực tiếp tìm được phòng của tiểu thư nhà ông, vẻ mặt thoáng chốc kinh ngạc.
Tôi nhướng cằm, ra hiệu cho ông ấy mở cửa.
Ông Trần do dự một lát, cảnh báo tôi: “Tiểu thư nhà tôi khó khăn lắm mới ngủ được, cậu đừng làm phiền cô ấy.”
Tôi đáp: “Yên tâm đi, tôi sẽ nhẹ nhàng hết mức có thể, chỉ nhìn một cái thôi.”
Ông Trần lúc này mới nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa. Ông vừa mở cửa một khe nhỏ, một luồng khí đen liền tràn ra, nhưng sau khi xoay quanh một hồi lại thu vào trong.
Hiện giờ đang là ban ngày, bên ngoài nắng đẹp, đối diện phòng còn có một cửa sổ lớn, nhưng ánh sáng trong phòng lại rõ ràng tối hơn so với những nơi khác.
Tôi đảo mắt một vòng, ánh nhìn quay lại giường tròn lớn màu hồng ở giữa phòng. Trên đó nằm một cô gái trạc tuổi tôi, khuôn mặt tái nhợt, hơi gầy.
Dù đang ngủ, lông mày của cô ấy vẫn nhíu chặt, thỉnh thoảng co giật, như đang bị ác mộng đeo bám, không thể thoát ra được.
Tôi dùng linh nhãn nhìn cô ấy, phát hiện có hai luồng hắc khí từ hai hướng tây nam hội tụ, tạo thành một vòng xoáy trên đỉnh đầu cô.
Ở giữa vòng xoáy, hắc khí không ngừng trôi nổi, lúc tan ra, lúc tụ lại.
Khi hắc khí tan ra, bên trong lộ ra một bóng mờ hình con vật cuộn tròn.
Tôi quay lại nhìn ông Trần, nói: “Ông Trần, ông tránh ra một chút thì hơn, tôi sợ lát nữa có chuyện xảy ra sẽ khiến ông hoảng sợ.”
Ông Trần khinh thường hừ một tiếng, “Tôi sống hơn năm mươi năm, ăn muối còn nhiều hơn cơm cậu ăn, tôi theo Vương tổng bao lâu nay rồi, có chuyện gì tôi chưa từng thấy qua đâu.”
Ông ấy nói vậy, tôi cũng không nói thêm gì nữa.
Tôi không thể cứ giấu mãi sự tồn tại của Hoàng Cửu.
Dù sao thì cũng nhiều chỗ cần đến sự xuất hiện của nó.
Tôi đặt ba lô xuống đất, kéo khóa mở ra, Hoàng Cửu không thể chờ đợi mà thò đầu ra, hít một hơi dài, nó nói: “Chết ngộp mất thôi.”
Ông Trần lảo đảo, mặt đầy vẻ hoảng sợ, phải bám vào tường mới đứng vững.
Tôi có chút đắc ý, hỏi: “Ông Trần, ông đã từng thấy con chồn biết nói chưa?”
Ông Trần dù sao cũng đã sống từng ấy tuổi, rất nhanh lấy lại bình tĩnh, đối diện với câu hỏi của tôi, mặt hơi đỏ lên nhưng vẫn thẳng thắn đáp: “Cái này… cái này, tôi đúng là chưa từng thấy, nhưng tôi theo Vương tổng đã từng gặp qua Xuất Mã Tiên. Tiểu sư phụ Lý Dương, cậu cũng là Xuất Mã Tiên sao?”
Cách xưng hô đã thay đổi, sớm biết Hoàng Cửu có tác dụng như vậy, lẽ ra ngay từ đầu tôi nên lấy nó ra.
Tôi túm lấy đầu của Hoàng Cửu, nhấc nó ra khỏi ba lô.
Hoàng Cửu mặc một cái quần hoa, nhanh nhẹn ngồi xổm trên vai tôi, ra dáng người lớn nói: "Ông già, biết rõ ta là Xuất Mã Tiên thì còn không mau chuẩn bị một con gà trống lớn để dâng lên Cửu gia ta!"
Chắc trước đây ông Trần chỉ thấy Xuất Mã Tiênnhập vào đệ tử để nói chuyện, còn như Hoàng Cửu có thể tự mình nói chuyện thế này là lần đầu tiên ông ấy được chứng kiến, nghe vậy liền vội vã cúi chào một cách trang trọng, thực sự muốn đi chuẩn bị gà trống.
Tôi lập tức kéo ông Trần lại, nói: "Ông đừng nghe nó nói bậy, ông cứ ở đây cùng tôi vào phòng tiểu thư nhà ông xem tình hình đã."
Tôi quay lại, gõ nhẹ vào đầu Hoàng Cửu. Hoàng Cửu dùng hai tay ôm đầu, oán trách: " Lý ca, sao cậu cứ chọc vào đầu tôi mãi thế."
Cú đánh này chủ yếu là để ông Trần thấy, tôi không muốn để Hoàng Cửu chiếm hết sự chú ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)