Tôi nhìn đám dân làng bị mùi hương quyến rũ kéo đến đứng chen chúc trước cửa nhà mình, lòng tôi như bị quấy đảo thành một mớ hỗn độn.
Sự việc đã đến nước này, tôi cũng không dám giấu giếm nữa, tôi đem tất cả những chuyện mà ông nội tôi đã âm thầm làm suốt những năm qua kể ra một mạch.
Cha tôi, một người sống hiền lành cả đời, nghe xong cũng không kiềm được, tức giận đá mạnh hai cái vào tấm ván kê thi thể của ông nội.
Lúc này, chú Hai tôi, người đã bôn ba bên ngoài nhiều năm, là người đầu tiên bình tĩnh lại. Chú hỏi tôi: “Những năm qua theo ông nội học được bao nhiêu rồi?”
Tôi thành thật đáp: “Tầm bảy tám phần rồi.”
Chú không quan tâm những thứ ông nội để lại có đáng tin hay không, chỉ nhìn tôi hỏi: “Giờ phải làm sao?”
Lúc này, cách tốt nhất là thiêu nữ thi đi ngay lập tức.
Nhưng bao năm qua, với những lời dạy dỗ và nhồi nhét của ông nội, ngay khi mở nắp quan tài, trong lòng tôi đã nảy sinh một cảm giác khó nói thành lời.
Ai cũng biết rằng, người chết không thể làm vợ.
Tôi cắn răng, vừa định nói nhân lúc lo hậu sự cho ông nội xong sẽ đưa nữ thi ra ngoài thiêu hủy, thì chợt nhớ lại lời ông nội từng nói: “Thi hương, tức là đan hương.”
Điều này có nghĩa là trong cơ thể nữ thi đã luyện ra nội đan, có lẽ thân phận không hề đơn giản, không thể thiêu được.
Suốt mười năm qua, ông nội dạy tôi rất nhiều thứ, nhưng phần lớn đều dang dở, không đầu không đuôi.
Lúc này, lời tôi định nói như nghẹn lại trong cổ họng, lòng càng rối ren.
Mẹ tôi bây giờ đã bình tĩnh hơn, lo lắng nhìn chú Hai hỏi: “Anh Hai, ông ấy cả đời không đáng tin, anh để thằng nhỏ lo liệu sao?”
Cha tôi cũng nhìn chú với vẻ lo lắng.
Chú Hai nhìn mẹ, rồi lại nhìn cha tôi, mặt trầm xuống hỏi: “Vậy hai người nói xem, giờ phải làm sao?”
Cả cha và mẹ đều im bặt, không nói được lời nào.
Chú Hai quay sang nhìn tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Ông nội nói sẽ có người đến cướp, nhưng chưa chắc là hôm nay.
Tôi còn thời gian chuẩn bị.
Nghĩ một lúc, tôi nói: “Chú Hai, con muốn mang nữ thi đến căn nhà cũ.”
Nhà cũ của chúng tôi nằm ở lưng chừng núi, cách làng khá xa, khi chia gia tài thì chia cho chú Hai. Sau khi vào thành, chú bỏ trống không ở nữa.
Chú Hai ngần ngại một lúc rồi đồng ý.
Chú đuổi dân làng đang vây xem đi, tranh thủ khi không có ai, tôi lấy một tấm vải đen bọc nữ thi lại rồi cõng cô ấy lên nhà cũ.
Lâu rồi Chú Hai không ở nhà, căn nhà cũ đã cũ nát, có thể sập bất cứ lúc nào, nhưng tạm thời vẫn che được mưa nắng.
Tôi tìm một căn phòng, cũng chẳng quan tâm đến chuyện vệ sinh, đặt nữ thi lên giường.
Có lẽ vì trên đường đi bị gió thổi, mùi hương trên thi thể đã phai bớt nhiều.
Sau khi đặt cô ấy xuống, tôi định quay về vì ông nội vẫn chưa được chôn cất.
Nhưng khi bước đến cửa, nhìn thấy giường chiếu sơ sài, tôi lại không đành lòng, tôi quay lại lục tủ tìm một tấm ga sạch sẽ.
Khi thay ga, không có chỗ đặt nữ thi, tôi đành phải nâng cô ấy lên, trải ga từ dưới lưng cô ấy.
Trong lúc loay hoay, không tránh khỏi việc có va chạm cơ thể.
Khi đối mặt trực tiếp, tôi đột ngột ngây người.
Không phải vì nảy sinh tà niệm mà là vì một cảm giác lạ lùng.
Dưới tấm vải đen, dường như đôi mắt của cô ấy đang mở ra.
Tôi lạnh sống lưng, trời giữa ban ngày, lẽ nào có chuyện thi thể vùng dậy?
Do dự một chút, tôi cẩn thận kéo tấm vải đen lên.
Dù là lần thứ hai nhìn thấy, tôi vẫn bị vẻ đẹp của cô ấy làm cho kinh ngạc.
Dù không trang điểm nhưng đẹp như một tác phẩm nghệ thuật tinh tế.
Đôi môi mỏng hơi cong lên như đang cười một nụ cười đầy quỷ quyệt.
Tôi không dám thở mạnh, cho đến khi nhìn thấy đôi mắt cô ấy vẫn nhắm chặt, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng khi đắp lại tấm vải đen, cái cảm giác ấy lại quay về.
Quá tà dị!
Chuyện kỳ quái tôi chưa gặp, nhưng nghe ông nội kể thì không ít.
Có thể nói, thế giới quan của tôi sớm đã không còn giống người thường nữa.
Nhưng khi gặp phải chuyện này, tôi vẫn sợ hãi vô cùng, tôi chỉ muốn làm xong việc rồi về lo hậu sự cho ông nội, dù sao thì cái quan tài kia cũng không phải chuyện nhỏ.
Sau khi trải xong ga giường, tôi rắc một ít tro bếp quanh giường để tạm thời che giấu mùi thi thể, rồi rời đi.
Nhưng vừa bước tới cửa, sau lưng vang lên một tiếng "phạch".
Tôi giật mình quay lại, thấy dưới chân giường rơi xuống một cuốn sách cổ, có vẻ như từ người nữ thi rơi ra.
Ngay khoảnh khắc tôi quay đầu, tôi có cảm giác đầu của nữ thi dưới lớp vải đen đã quay sang, hướng thẳng về phía tôi.
Tôi hít một hơi lạnh, vội bước đến nhặt cuốn sách trên đất, không dám nhìn kỹ, nhắm mắt nhét lại dưới thắt lưng nữ thi rồi xoay người chạy ra khỏi phòng.
Sau khi khóa cửa, tôi ngửi thử.
Tro bếp có tác dụng, mùi hương đã nhạt bớt nhiều.
Gió núi lớn, có lẽ không bao lâu nữa mùi này sẽ bị thổi tan.
Nếu không thổi tan được...
Thì ai thích cứ đến mà lấy cô ấy đi.
Đó cũng là lý do tôi đưa cô ấy đến đây.
Cách xa làng sẽ không liên lụy đến nhiều người.
Bị người ta mang đi, tôi lại hết rắc rối.
Nghĩ vậy, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Còn việc ông nội đã giao cũng phải đợi xem tôi có đủ khả năng không đã.
Chứ với chút tài cán nhỏ tẹo của ông nội, tôi không nghĩ mình có thể bảo vệ được người phụ nữ này.
Về đến nhà, chú Hai hỏi tôi mọi việc sao rồi.
Tôi nói dối rằng đã lo liệu xong chuyện của ông, sau này sẽ không còn vấn đề gì nữa.
Chú Hai cũng không nói gì thêm.
Tang lễ của ông nội, không phải việc mà tôi có thể tham gia, toàn bộ đều do chú Hai và cha tôi lo liệu.
Có lẽ vì chuyện nữ thi, tôi không còn nhiều thời gian để đau buồn. Một mình trốn trong phòng, lôi chiếc hòm của ông nội ra.
Ông nội là người chu đáo, dù bản lĩnh không lớn nhưng đồ nghề thì không thiếu.
Kiếm gỗ đào, la bàn, kiếm đồng tiền, thứ gì cũng có, dưới đáy hòm còn có một áo đạo bào màu vàng.
Tôi lựa chọn một lúc rồi lấy kiếm gỗ đào và kiếm đồng tiền, còn lại thì bỏ vào hòm như cũ.
Tuy nhiên, dù tôi đã chuẩn bị kỹ càng, lễ tang của ông nội lại diễn ra một cách yên bình đến lạ thường.
Ba ngày sau, ông nội như ý nguyện, ông được đặt trong chiếc quan tài cũ kỹ và chôn xuống đất.
Nhìn bạn bè người thân dần dần ra về, tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại nghĩ đến nữ thi kia.
Tôi nghĩ đã mấy ngày trôi qua rồi, có lẽ cũng đã có người đến lấy đi.
Nhưng đến tối, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Đến nửa đêm, không thể chịu nổi nữa, tôi lén lút mang theo kiếm đồng tiền và kiếm gỗ đào, đi lên căn nhà cũ.
Trên đường đi, tôi cứ nghĩ, nếu mình có thể bảo vệ cô ấy thì giúp một tay. Còn nếu không giúp được thì đành chịu, chỉ có thể đứng nhìn.
Dù sao thì trong sách có nói, nếu như thi thể phát ra hương thơm, chắc chắn sẽ thu hút những thứ không tốt lành. Chỉ cần một trong số đó xuất hiện thôi, đừng nói là tôi có thể đối phó, ngay cả gặp tôi cũng chưa từng.
Còn về việc cưới vợ... Sau này lấy một người sống biết thở vẫn tốt hơn nhiều.
Nghĩ đến đó, tôi cứ thế bước đi mà không hay đã đến lưng chừng núi. Đi thêm vài bước nữa là đến căn nhà cũ.
Tuy nhiên, ngay lúc này, trên con đường nhỏ xuống núi có một nhóm người xuất hiện.
Nhìn tình thế, rõ ràng họ đang tiến thẳng đến căn nhà cũ của tôi.
Chết tiệt, thật sự sợ điều gì thì điều đó lại đến.
Tôi vội vàng cúi người, trốn trong một luống đất bên cạnh.
Chẳng bao lâu sau, nhóm người ấy đã đến trước cửa nhà cũ.
Ánh trăng lúc này bỗng sáng lạ thường, soi rõ cảnh tượng trước mắt khiến tôi lạnh buốt cả sống lưng, tóc gáy dựng đứng lên.
Đây không phải là người.
Rõ ràng là một nhóm hình nhân giấy, mặt mũi cứng đơ, xanh đỏ đủ màu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)