Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quan Hương Mỹ Nhân Chương 1: Thi Hương

Cài Đặt

Chương 1: Thi Hương

Tôi tên là Lý Dương, sinh ngày 15 tháng 10 năm 1987.

Đó là ngày lễ Hạ Nguyên*, ngày Thủy Quan giải ách**. Vốn dĩ là một ngày tốt lành. Nhưng cha tôi nói, đó là ngày khốn khổ và kinh hoàng nhất trong cuộc đời ông.

*Đây là một trong ba ngày lễ lớn của Tam Quan Đại Đế, bao gồm Thượng Nguyên, Trung Nguyên và Hạ Nguyên. Cụ thể: Thượng Nguyên (Rằm tháng Giêng) – do Thiên Quan cai quản, mang ý nghĩa ban phước. Trung Nguyên (Rằm tháng Bảy) – do Địa Quan cai quản, mang ý nghĩa xá tội. Hạ Nguyên (Rằm tháng Mười) – do Thủy Quan cai quản, mang ý nghĩa giải ách.

**Ngày Hạ Nguyên (ngày 15 tháng 10 âm lịch) là ngày lễ mà Thủy Quan Đại Đế giáng thế để giải trừ tai ách, hóa giải những điều không may mắn và mang lại bình an, thuận lợi. Trong ngày này, người ta thường cúng tế, cầu mong Thủy Quan giúp đỡ để xua tan vận rủi, bệnh tật và tai họa.

Khốn khổ, vì mẹ tôi khó sinh, từ sáng đã gào thét đến tận tối. Kinh hoàng, vì một chiếc quan tài không rõ từ đâu đột nhiên trôi vào nhà. Nói không rõ nguyên nhân, thực ra cũng không hoàn toàn chính xác. Bởi vì từ sáng hôm đó đã có mưa bão lớn đến chiều tối, nước sông ngập tới tận cổng nhà.

Người trong làng đều đã sơ tán lên đồi cao từ sớm, chỉ có nhà tôi vì mẹ tôi đang sinh nở khó khăn mà bị mắc kẹt. Tầm hơn mười giờ tối, mẹ tôi đã khản đặc giọng. Bà mụ từ làng bên sang giúp đỡ cũng phải ra ngoài để thông báo với cha tôi, ông nên chuẩn bị tinh thần.

Đúng lúc đó, một tia sét xé toạc màn đêm, tiếp theo là tiếng sấm nổ vang trời. Ngay sau tiếng sấm, tôi cất tiếng khóc chào đời.

Vài năm sau, ông nội học được chút ít kiến thức nửa vời, rồi bắt đầu đi xem phong thủy, tính mệnh cho người ta. Nói theo cách bây giờ, ông nội tôi là người vừa yếu kém vừa thích làm việc lớn. Kết quả tất yếu là sau vài năm, danh tiếng của ông bị tàn phá, thậm chí làm miễn phí. nhưng người dân quanh vùng đều tránh xa.

Sau đó, ông nội tôi bắt đầu chuyển hướng sang phần mộ tổ tiên của gia đình. Nghe nói trong hơn một năm, ông đã di dời mộ tổ tiên nhà họ Lý mười tám lần, khiến mấy bác lớn trong gia đình cắt đứt quan hệ với ông. Cho đến khi mẹ tôi mang thai tôi, ông mới thay đổi, không còn đi xem phong thủy nữa, ông chỉ ở nhà thần bí lẩm bẩm điều gì không rõ.

Khi ngày sinh của mẹ tôi sắp đến, gia đình mới biết ông nội đã tính toán kỹ ngày sinh của tôi, ông nói phải chọn một ngày tốt để thay đổi vận mệnh nhà họ Lý. Vì lý do đó, ông còn nhờ người từ thành phố mang về hai mũi thuốc kích sinh.

Dù ông nội tôi lôi thôi vô trách nhiệm, nhưng suy cho cùng vẫn là người đàn ông trụ cột trong nhà. Cha mẹ tôi không thể phản kháng lại ông nên mới có cảnh bà nội đuổi đánh ông.

Mắng chửi thì mắng chửi, nhưng không thể không xử lý chiếc quan tài ngoài sân. Từ xưa đã có câu: "Mèo đến nhà thì nghèo, chó đến nhà thì giàu, quan tài vào nhà ba đời tuyệt tự". Quan tài là thứ mà chủ nhà phải tự đi lấy về khi cần. Ngay cả khi tiệm quan tài có dịch vụ giao hàng cũng chỉ được đưa đến cửa, không bao giờ được vào trong nhà.

Vậy mà bây giờ, một chiếc quan tài đã trôi thẳng vào sân. Và chiếc quan tài đó dường như là quan tài cổ từ trên núi trôi xuống, bên trong không phải là rỗng.

Khi cả nhà đang lúng túng không biết làm gì, ông nội đột nhiên cười, nói đây là "thủy quan tống thê", tương lai tôi nhất định sẽ là người giàu sang. Cha tôi nói lúc đó ông nội đã điên rồi, trong đầu chỉ toàn những thứ kỳ quái, đến mức cả nhà không ai phản kháng nổi, cuối cùng đành để quan tài lại và đặt nó trong phòng ông nội.

May mắn là sau đó không có chuyện gì tồi tệ xảy ra, về quan tài đó dần dần cũng không còn ai nhắc đến nữa. Tuy nhiên, vì chuyện này mà ông bà nội chia phòng ngủ riêng. Khi tôi năm tuổi, cha mẹ định sinh con thứ hai nên chuyển tôi qua ngủ cùng ông nội.

Lúc đó tôi mới biết, ngày nào ông nội cũng thờ cúng quan tài đó. Chẳng bao lâu sau khi tôi chuyển qua, ông nội dùng một viên kẹo dụ tôi đội một miếng vải đỏ lên đầu, cúi lạy ba cái trước quan tài. Khi đó tôi còn nhỏ, không biết là đang làm gì, chỉ thấy vui và có kẹo ăn.

Khi tôi nhận ra sự kỳ quặc của việc này thì đã quá muộn. Ngoài ra, ông nội còn dạy tôi những thứ trong cuốn sách cổ của ông. Việc dạy kéo dài suốt mười năm.

Năm đó tôi mười lăm tuổi, ông nội đã già. Tóc ông bạc phơ, đôi mắt mờ đục. Tôi biết ông không còn sống được bao lâu nữa. Cách mà tôi biết điều đó, tất nhiên là nhờ những gì học được từ cuốn sách kia. Tuy nhiên, tôi không dám nói ra mà luôn giữ kín với mọi người trong nhà.

Những ngày cuối cùng trước khi qua đời, ông nội thường ở một mình trong phòng, nói những điều kỳ quặc với chiếc quan tài. Theo cảm nhận của tôi, ông giống như đang trò chuyện với ai đó. Nhưng ngoài tôi ra, căn phòng chỉ có quan tài.

Ngày cuối cùng, tôi thấy trên trán ông nội có hai luồng sáng đen trắng dần tan biến. Đó là linh hồn và sức sống đang tản đi, khi cả hai tan biến hết, cuộc đời cũng kết thúc. Hôm đó, ông nội không còn nói chuyện với quan tài nữa mà gọi tôi đến bên cạnh và giao phó hai việc.

Việc thứ nhất, sau khi ông qua đời, nhất định phải dùng quan tài này để chôn cất ông. Ông còn nói lúc đó sẽ có người đến cướp, tôi nhất định phải bảo vệ nó. Việc thứ hai, ông dặn tôi phải đối xử tốt với vợ mình, bảo vệ cô ấy.

Việc thứ nhất không khó hiểu, nhưng tôi không nghĩ quan tài này tốt đến mức có người muốn cướp. Còn việc thứ hai, dù đã nhiều năm trôi qua, tôi vẫn chưa từng thấy vật gì trong quan tài nên cũng bối rối.

Tuy nhiên, ông nội không cho tôi hỏi nhiều, ông chỉ nắm chặt tay tôi, bảo tôi ghi nhớ kỹ.

Khi tôi gật đầu, hai luồng sáng trên trán ông nội liền tan biến...

Cha tôi cả đời hiền lành lại rất hiếu thảo. Sau khi tôi nói nguyện vọng của ông nội, cha tôi đồng ý rồi cha cùng chú út mở quan tài trong phòng ra. Trước khi mở quan tài, gia đình đã chuẩn bị sẵn, vì biết quan tài này không rỗng nên cha tôi đã chuẩn bị một quan tài mới để đựng hài cốt bên trong.

Nhưng khi mở ra, tất cả đều ngỡ ngàng.

Bên trong quan tài không phải là bộ xương khô như dự đoán, mà là xác một cô gái xinh đẹp còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu phân hủy, thậm chí đẹp như nàng công chúa ngủ trong rừng. Tôi liếc nhìn, trong lòng có chút xao động, thầm nghĩ nếu cô ấy còn sống, có thể cưới được người vợ như thế này mất đi mười năm tuổi thọ cũng đáng.

Đáng tiếc, đó là người chết. Nghĩ đến những việc ông nội đã làm, tôi thấy thật quá hoang đường. Tuy nhiên, khi tôi chưa kịp suy nghĩ nhiều, một mùi hương kỳ lạ từ trong quan tài tỏa ra, lan tỏa khắp nơi.

Chẳng bao lâu, cả ngôi làng đã ngập tràn trong hương thơm này.

Sắc mặt tôi lập tức thay đổi. Đây là thi hương.

Về loại hương này, trong cuốn sách của ông nội có ghi chép rất rõ ràng: "Thi hương lan tỏa trăm dặm, yêu tranh quỷ đoạt, ngàn thi quỳ lạy."

Chỉ đến lúc này, tôi mới hiểu ra điều mà ông nội đã dặn dò. Điều thứ hai mới thực sự là việc khó khăn nhất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc