Từ cái tên Tầm Thi Bàn, có thể hiểu rằng nó là một pháp khí dùng để xác định vị trí của cương thi.
Tôi đứng dậy cầm Tầm Thi Bàn tiến về phía nữ thi.
Càng đến gần cô ấy, ánh sáng trên mặt bàn càng sáng hơn, đến mức có thể soi rõ cả những tảng đá xung quanh.
Mặc dù tôi vẫn luôn gọi cô ấy là nữ thi, nhưng trong lòng, tôi vẫn hy vọng cô ấy không phải là cương thi.
Cảm xúc trong tôi thật khó nói thành lời.
Hoàng Cửu khập khiễng đi theo, nói: “May mà chúng ta đã cướp được thứ này, nếu không, đúng là không thể tránh khỏi tên đạo sĩ đó.”
Tôi không đáp, chỉ chăm chú nhìn Tầm Thi Bàn phát sáng trong tay và hỏi: “Cô ấy thực sự là cương thi sao?”
Hoàng Cửu nhận ra tâm tư của tôi liền nói: “Đêm nay qua đi thì chỉ còn lại bốn ngày nữa thôi, cậu vội cái gì? Đến lúc cô ấy tỉnh dậy thì cậu sẽ biết.”
Cũng đúng.
Tôi nhìn Hoàng Cửu, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Đây là kẻ chuyên kiếm lợi, chắc chắn không ngốc đến mức nợ tình nghĩa với một cương thi.
Để yên tâm hơn, tôi đặt Tầm Thi Bàn lên trán của nữ thi.
Ngoài việc phát sáng, Tầm Thi Bàn không có phản ứng tiêu cực nào khác.
Xem ra, tôi đã lo lắng quá rồi.
Nếu cô ấy là cương thi, sao có thể mềm mại như thế chứ.
Nghĩ đến sự mềm mại, ánh mắt của tôi không tự chủ được mà dừng lại nơi ngực cô ấy.
Nhưng rất nhanh, tôi đè nén suy nghĩ kiểm tra nhịp tim của cô ấy xuống.
Đêm nay, việc trốn thoát khỏi tên đạo sĩ đó vẫn còn là một dấu hỏi, tôi không nên để những chuyện nhỏ nhặt này chi phối.
Hoàng Cửu lôi tất cả đồ trong túi ra, các vật phẩm của đạo gia nó không dùng được nên tôi chẳng ngần ngại mà lấy hết.
Còn miếng ngọc bài khắc chữ “Lao Sơn” và chiếc túi vàng thêu hình âm dương của tiểu đạo sĩ, tôi lôi hết ra tận sâu trong hang, đào một cái hố rồi chôn xuống.
Sau khi làm xong, tôi ra ngoài nhìn một chút.
Phật cốt xá lợi quả không hổ danh là bảo vật của Phật môn, mùi của đan hương đều bị chặn lại, không lọt ra ngoài.
Thấy mùi hương không phát tán, tôi tiện tay dọn sạch một mảnh đất phẳng trước cửa hang rồi cõng nữ thi ra ngoài.
Hoàng Cửu đang hấp thụ đan hương không hiểu liền hỏi: “Này nhóc, cậu đang làm gì đấy?”
Vừa nói, nó vừa lò dò đi khập khiễng theo.
“Trong hang không có lối thoát khác, nếu lão đạo sĩ tìm được đến đây, chúng ta sẽ như cá nằm trên thớt.” Tôi bày tỏ lo lắng của mình.
Hoàng Cửu cũng ra ngoài hang, sau khi xác nhận mùi thi hương không phát tán, nó mới quay lại tìm một góc ngồi xếp bằng, tiếp tục hấp thụ thi hương.
Cả ngày chạy ngược chạy xuôi, tôi cũng cảm thấy mệt.
Tôi ngồi xuống bên cạnh nữ thi, vừa quan sát bên ngoài qua những khe hở trên cành cây, vừa để ý đến Hoàng Cửu. Bụng nó phập phồng theo nhịp thở, có một khối sáng xanh to bằng nắm tay lập lòe bên trong.
Đó là đan điền sao?
Tôi đặt tay lên bụng mình, nhớ lại những điều đã đọc trong quyển hạ của cuốn sách, tôi bắt chước Hoàng Cửu tập thở.
Thử đi thử lại nhiều lần nhưng không có thay đổi gì trong cơ thể.
Ngay khi tôi định bỏ cuộc để đi ngủ, tôi bỗng nhận ra đan hương được hít vào lại một lần nữa biến thành một luồng khí ấm trong cơ thể, giống hệt lần trước.
Lần đầu tiên hiện tượng này xảy ra, tôi không thể cử động, chỉ có thể để nó tùy ý chạy lung tung bên trong cơ thể.
Nhưng bây giờ tôi có thể cử động, trong niềm phấn khởi, tôi vội vàng nín thở, cố gắng ép luồng khí đó vào trong đan điền.
Theo như phần luyện khí trong quyển hạ, chỉ cần khí tụ lại trong đan điền mà không tản ra, thì coi như đã hoàn thành bước đầu tiên trong việc tu luyện, gọi là tụ khí.
Sau khi tụ khí thành công, tôi có thể điều khiển luồng khí đó bất cứ lúc nào để kích hoạt phù chú hoặc các pháp khí, có thể làm được rất nhiều việc.
Nhưng tôi đã nín thở cả buổi, khi khí đang tụ lại ở bụng, bỗng nhiên nó mất kiểm soát và lao thẳng xuống dưới.
Tôi vội kẹp chặt hai chân, nhưng vẫn không kịp ngăn lại. Chỉ nghe một tiếng động ngượng ngùng vang lên, luồng khí trong cơ thể lập tức biến mất.
Cuối cùng, chỉ là một cái... đánh rắm!
Tuy nhiên, tôi vẫn thấy được hy vọng. Tôi không muốn bỏ cuộc và trở thành trò cười của người khác suốt đời như ông nội.
Cỏ cây trong rừng sâu thì sao, vẫn có thể lớn thành cây đại thụ chọc trời mà.
Nhưng ngay khi tôi tự động viên bản thân, đầy tự tin và quyết tâm, một giọng nói nhẹ nhàng bỗng vang lên bên tai: “Đồ ngu!”
“Ai!”
Tôi giật mình mở to mắt, da gà nổi khắp người, toàn thân căng thẳng.
Nhìn quanh một vòng, Hoàng Cửu vẫn ngồi ở góc hang, tập trung hít vào thở ra, không thèm để ý đến xung quanh.
Ánh mắt tôi dừng lại trên nữ thi.
Tôi nhớ lại, giọng nói vừa rồi có chút lạnh lẽo nhưng lại ngọt ngào dịu dàng, đó là giọng của một cô gái.
Mà trong cái hang này, chỉ có một sinh vật là nữ.
Chắc chắn là cô ấy.
Nhưng việc cô ấy mắng tôi ngu là sao?
Khinh thường tôi à?
Tôi cảm thấy hơi buồn, nhưng nhiều hơn là không phục.
Cô ấy đúng là kẻ no đủ không biết người khác đang đói, nếu tôi có một sư phụ dẫn dắt như tiểu đạo sĩ kia, liệu tôi có phải vất vả thế này không?
Nhìn thấy mắt cô ấy vẫn mở, tôi tức giận lấy ra hai đồng xu, đặt lên mắt cô ấy.
Nghĩ ngợi một lát, vẫn thấy chưa hả dạ, tôi nhặt thêm hai chiếc lá, vo nát rồi nhét vào tai cô ấy.
Để xem cô nghe trộm và nhìn lén thế nào nữa!
Tôi làm cô thành mù lẫn điếc, xem cô có thể làm gì tôi?
Nhìn tác phẩm của mình, cơn giận trong tôi dần tan biến.
Đấu với tôi sao? Cô không nghĩ xem bây giờ ai mới là người làm chủ tình hình.
Tôi cười mãn nguyện, tiếp tục ngồi xếp bằng.
Trời gần sáng, khí trong cơ thể tôi vẫn chạy loạn, khi tôi buông lỏng, nó liền tan biến.
Nhưng khi tôi đang thất vọng, tôi phát hiện ra một chút khí vẫn còn lại trong đan điền.
Dù rất ít, nhưng với tôi, đó là một tia sáng hy vọng.
Đan hương đã tan hết, Hoàng Cửu cũng thở dài một hơi, mở mắt đứng dậy.
Tôi nhận ra rằng, chỉ sau một đêm, vết máu trên đầu nó đã đóng vảy, cánh tay treo lủng lẳng cũng đã có thể cử động. Điều này làm tôi ngạc nhiên vô cùng.
Xem ra, có khí trong cơ thể sẽ giúp vết thương hồi phục nhanh chóng.
Hoàng Cửu bước ra cửa hang, nhìn thấy hai đồng xu che mắt nữ thi, còn tai bị bịt lại, nó sững sờ nhìn tôi: “Tổ tông của tôi ơi, đây là cậu làm à?”
Tôi tự hào ngẩng cao đầu: “Thì sao? Cô ấy là vợ tôi, tôi muốn làm gì thì làm, có ý kiến gì?”
Hoàng Cửu nhìn tôi với vẻ mặt kỳ quặc một lúc, rồi than thở: “Hậu sinh khả úy thật!”
Khi Hoàng Cửu nói, tôi đột nhiên cau mày.
Trên đỉnh đầu của nó, có một luồng tử khí đang lượn lờ.
Tôi có thể nhìn thấy tử khí trên người khác, nhưng không thể thấy được khí trên cơ thể mình. Điều này giống như việc thầy thuốc không thể tự chữa bệnh cho mình vậy.
Nhưng giờ đây, khi Hoàng Cửu ở bên cạnh tôi, trên đầu nó có tử khí, thì chắc hẳn trên người tôi cũng có.
Hơn nữa, luồng tử khí này không có vào hôm qua, giờ đột nhiên xuất hiện, có lẽ liên quan đến những sự việc xảy ra đêm qua.
Tôi lo lắng nói: “Lão Hoàng, ra ngoài hang và đứng xa tôi một chút.”
Hoàng Cửu không hiểu lắm nhưng nó vẫn làm theo lời tôi, đi ra ngoài hang.
Ngay khi vừa bước ra khỏi hang, tử khí trên đầu Hoàng Cửu liền tan biến.
Sắc mặt tôi lập tức thay đổi, vội vàng đứng dậy thu dọn đồ đạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
