Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quan Hương Mỹ Nhân Chương 13: Cướp

Cài Đặt

Chương 13: Cướp

Tôi suy nghĩ hồi lâu rồi liếc nhìn Hoàng Cửu, cất giọng nịnh nọt: “Cửu gia hay là gọi đám đệ tử của anh đến giúp một tay?”

“Giúp gì cơ?” Hoàng Cửu cảnh giác nhìn tôi.

Tôi cười hề hề: “Cho chúng phối hợp với tôi diễn một vở kịch.”

“Để chúng chạy về phía tiểu đạo sĩ kia còn tôi đuổi theo phía sau. Dù tiểu đạo sĩ có cảnh giác cao đến đâu, thì cũng sẽ phân tâm vì cảnh tượng hỗn loạn. Khi đó, tôi sẽ tạo cơ hội cho anh ra tay.”

“Không được!” Hoàng Cửu lắc đầu nguầy nguậy, “Nguy hiểm lắm!”

Tôi nói: “Đám đệ tử của anh còn chưa thành tinh, chỉ là vài con chồn vàng thôi mà...ắt hẳn tiên, à, tiểu đạo sĩ lười ra tay!”

Hoàng Cửu kiên quyết lắc đầu.

Tôi liền nghiêm mặt nói: “Cửu gia, đan hương giúp ích cho việc tu luyện của anh phải không? Sau này anh muốn ra vào nhà tôi lúc nào cũng được, thế nào?”

Hoàng Cửu khịt mũi cười khinh bỉ: “Thôi đi, thằng nhóc như mày suốt ngày chỉ biết hứa suông thôi.”

Tôi gãi mũi nói: “Nếu ông nghĩ vậy thì tôi cũng chẳng còn cách nào. Nhưng nếu ông giúp chuyện này, sau này hai bên chúng ta có thể hỗ trợ nhau.”

Qua những chuyện mấy ngày nay, tôi hiểu ra một điều, một cây không chống đỡ nổi trời.

So với lòng dạ hiểm ác của con người, cái tính để lộ hết ham muốn ra mặt của Hoàng Cửu lại làm tôi an tâm hơn.

Hoàng Cửu đảo mắt suy tính, mãi sau nó mới nói: “Hai nhà hỗ trợ nhau?”

“Ừm!”

Hoàng Cửu hỏi: “Lời nói có đáng tin không ?”

Tôi ra vẻ không vui: “Này, anh nói vậy là sao? Tôi đã lừa anh bao giờ chưa?”

Hoàng Cửu lầm bầm: “Người ta còn chưa tỉnh lại, ai mà dám nói trước được.”

Tôi im lặng.

Tôi đã nói đến mức này rồi, chỉ có nó tự mình quyết định thôi.

Sau vài phút do dự, Hoàng Cửu ngẩng đầu lên, phát ra vài tiếng kêu.

Trong rừng sâu núi thẳm, những tiếng kêu này cũng không có gì bất thường.

Chẳng bao lâu, bốn con chồn vàng nho nhỏ chạy đến.

Tôi nhìn qua thấy không có con nào là con của nó.

Hoàng Cửu nhấc một chân lên đứng thẳng dậy, dùng tay chân ra hiệu loay hoay một hồi. Bốn con chồn vàng hiểu ý, cảnh giác liếc nhìn tôi một cái rồi quay đầu chạy về phía căn nhà cũ.

“Cửu gia, bám chắc vào.” Tôi nhắc nhở, rồi từ phía sau gò đất đứng dậy đuổi theo lũ chồn vàng, vừa chạy vừa mở miệng mắng: “Đám chồn chết tiệt, dám trộm gà con nhà tao, xem tao có đánh chết chúng mày không!”

Vừa chửi, tôi vừa nhặt đá ném theo.

Ngay khi tôi vừa lên tiếng, tiểu đạo sĩ ngồi trong sân đã cảnh giác đứng dậy.

Khoảng cách chỉ tầm hơn chục mét, đám chồn vàng chạy thẳng tới trước cổng sân.

Nhìn thấy tiểu đạo sĩ, chúng có chút sợ hãi nên dừng lại.

Tôi khẽ nhíu mày, ném một hòn đá về phía chúng.

Lần này, tôi thực sự ném trúng.

Bốn con chồn vàng hoảng loạn, chạy tán loạn, không phân biệt được đường, chúng chạy vòng qua tiểu đạo sĩ, lao thẳng vào trong sân.

Tôi cũng định đuổi theo nhưng tiểu đạo sĩ nghiêng người chắn đường tôi, ánh mắt rất cảnh giác, tay cũng đặt lên túi vải màu vàng bên hông.

Kế hoạch có chút lệch hướng, tôi đành dừng lại, ngạc nhiên hỏi: “Ơ, cậu là ai? Sao lại có người ngoài ở đây? Đừng cản đường tôi, hôm nay tôi phải lột da đám chồn kia mới được.”

Đám chồn vàng nghe tôi nói vậy càng sợ hãi, chạy loạn xạ khắp sân.

Tiểu đạo sĩ không nói lời nào, đánh giá tôi từ trên xuống dưới.

Tôi cảm thấy có chút lo lắng, thầm nghĩ kế hoạch này có thể đã hỏng.

Do dự một chút, tôi nghiêng người che chắn Hoàng Cửu ở sau lưng, tay cầm một hòn đá nhỏ, ném về phía bọn chồn vàng, hy vọng sẽ phân tán sự chú ý của tiểu đạo sĩ.

Con chồn vàng bị ném trúng kêu thét lên, âm thanh không giống như những gì tôi từng nghe, nó giống như tiếng một đứa trẻ đang khóc.

Tôi lập tức hét lớn: “Cửu gia, chính là lúc này!”

Vừa dứt lời, tôi liền giữ chặt tay tiểu đạo sĩ đang mò vào túi, không để cậu ta lấy đồ ra.

Tiểu đạo sĩ hoảng hốt, nhưng lúc này Hoàng Cửu đã ló đầu ra khỏi vai tôi, phun một luồng yêu khí bao phủ đầy mặt của cậu ta.

Người trong chính phái quả thực có chút bản lĩnh, phản ứng của tiểu đạo sĩ rất nhanh. Cậu ta định cắn lưỡi ngay khi bị yêu khí bao phủ.

Đệ tử Đạo gia có thể ép đạo khí lên đầu lưỡi, giọt máu đầu lưỡi gọi là Chân Dương Tiên, lực sát thương vô cùng mạnh mẽ.

Tiểu đạo sĩ ở độ tuổi này có lẽ vẫn giữ thân đồng tử, sức mạnh sẽ càng lớn hơn.

Lúc nãy tôi quan sát thấy ở bụng cậu ta có ánh sáng vàng, đó có lẽ là đạo khí.

Nếu Chân Dương Tiên này được phun ra, không chỉ yêu thuật của Hoàng Cửu bị phá, mà nó còn có thể bị trọng thương.

Trong lúc nguy cấp, tôi vội vàng bóp chặt cằm của tiểu đạo sĩ, không cho cậu ta khép miệng.

Hiện tại, yêu thuật của Hoàng Cửu đã làm cho hồn phách của cậu ta mê man, chỉ giãy giụa một chút rồi ánh mắt trở nên đờ đẫn.

Thấy vậy, tôi buông tay ra, nhặt lấy một thanh củi, đánh mạnh vào sau đầu cậu ta.

Tiểu đạo sĩ không kêu được tiếng nào, ngã gục ngay tại chỗ.

Hoàng Cửu nhìn thấy mà rùng mình, vừa gãi đầu vừa nói: “Lý ca à, anh có thù gì với cái đầu người ta thế?”

Nó nhớ lại kỷ niệm không hay, đến cách xưng hô cũng thay đổi.

Nhưng bây giờ không phải lúc để tôi khoe khoang, lão đạo sĩ kia có thể quay lại bất cứ lúc nào, ánh sáng vàng ở bụng ông ta còn sáng hơn nhiều so với tiểu đạo sĩ này.

Tôi nhanh chóng giật lấy Tầm Thi Bàn từ tay tiểu đạo sĩ rồi quay về núi ngay, nhưng thoáng thấy túi vải vàng bên hông cậu ta, tôi dừng lại, lấy luôn cái túi đeo lên người.

Hoàng Cửu cũng nhân cơ hội này mà đuổi đám chồn vàng đi.

Ra khỏi căn nhà cũ, tôi không dám nán lại một giây, trèo qua bờ ruộng trở về hang động.

Trên đường, tôi còn kéo theo một ít cành cây khô, về tới hang thì dùng chúng để che tạm cửa hang.

Làm xong, tôi mới ngồi dựa vào vách đá, thở hổn hển.

Hoàng Cửu khập khiễng, vội vã lục lọi cái túi mà tôi vừa cướp được.

Từ bên trong túi, nó lôi ra một xấp phù vàng, tôi đếm thử, tổng cộng có hai mươi tờ.

Ông nội tôi cả đời thu thập cũng chỉ có được bảy tờ, quý như báu vật, giấu kỹ không dám dùng, còn người ta thì một tiểu đạo sĩ thôi cũng đã có tới hai mươi tờ.

Đúng là cỏ dại không thể sánh với hoa quý trong vườn.

Thấy rõ sự chênh lệch, tôi có chút buồn bã.

Hoàng Cửu tiếp tục lục lọi trong túi và lôi ra một thanh kiếm tiền vàng, vừa chạm vào tôi đã biết ngay là đồ tốt.

So với thanh kiếm của ông nội, cái này đúng là hàng xịn, còn kiếm của ông chỉ là đống đồng nát.

Tôi dùng tay lau qua, rồi lập tức cài nó vào thắt lưng.

“Ơ!” Hoàng Cửu kêu lên ngạc nhiên, rút ra một miếng ngọc bài từ trong túi.

Nhìn thấy dòng chữ khắc trên đó, Hoàng Cửu hít vào một hơi lạnh, nói: “Lần này chúng ta chọc phải tổ ong vò vẽ rồi.”

“Phái Lao Sơn.” Tôi ngạc nhiên.

Hoàng Cửu từng nói về môn phái này, nó có thể sánh ngang với phái Mao Sơn, một môn phái lớn.

Không ngờ một môn phái lớn như vậy lại xen vào chuyện ở vùng núi hẻo lánh này.

Về việc bọn họ có để yên hay không, tôi không lo lắng.

Bởi vì dù tôi không cướp đồ của họ, họ cũng sẽ đến tìm tôi.

Trong lúc tôi đang thu dọn đống phù vàng, mùi thơm nhè nhẹ của thi hương lại lan ra từ trong hang.

Lại nữa rồi.

Tôi thở dài ngao ngán, Tầm Thi Bàn vừa lấy được cũng bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ nhạt, kim chỉ ở giữa quay vòng, chỉ thẳng vào vị trí của nữ thi.

Thấy thứ này nhạy bén như vậy, tôi thầm mừng vì đã ra tay trước.

Nhưng ngay sau đó, lông mày tôi nhíu lại.

Thứ này là Tầm Thi Bàn, nghĩa là chuyên dùng để tìm “thi”...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc