“Em muốn lợi dụng ba tên lưu manh kia để thoát khỏi nhà họ Thẩm.” Cố Cảnh Nam nheo mắt giải thích giúp cô: “Kết quả là trời xui đất khiến anh lại vào phòng em.”
Cô không giận mà cười, không hề luống cuống hỏi lại: “Sao thế? Một giây trước vẫn còn bàn hôn sự, giây sau đã đổi ý?”
Quả nhiên cô cũng không đơn thuần như vẻ ngoài.
Đây là lần thứ hai Cố Cảnh Nam nhìn thấy cô, tuy là lần trước đã nghe nói con gái cưng của nhà họ Thẩm đã được tìm về nhưng mà anh chưa từng gặp, cũng chưa từng biết đến.
“Cũng không phải đổi ý, chỉ cảm thấy ngu xuẩn.” Cố Cảnh Nam bắt lấy cổ tay cô.
Sức trên tay làm Thẩm Hi nhăn mày lại, đã xem thường rồi, người đàn ông này có hai mặt.
Cũng không biết ba tên lưu manh kia đã nói gì, dù sao cũng không phải lời hay.
“Nói nghe xem mục đích em thật sự kết hôn với anh là gì?” Cố Cảnh Nam lấy tay cô từ trên cổ mình xuống, hai người cũng giữ khoảng cách hơn.
Thẩm Hi cũng không ngờ là trong cuốn sách tam quan lệch lạc này mà nam chính lại là người có đầu óc.
Cô liếc mắt, nhanh chóng suy nghĩ: “Làm gì có mục đích gì? Hai nhà chúng ta môn đăng hộ đối, còn có đêm đó… Suýt.”
Lực trên cổ tay bỗng mạnh hơn.
Thẩm Hi trừng mắt liếc anh một cái, chỉ chớp mắt, cô đã hiểu rõ: “Chỉ cần anh kết hôn với em, em sẽ giúp anh, nếu không…”
Quả nhiên câu này của cô đã nói trúng tim đen của Cố Cảnh Nam.
Cố Cảnh Nam nheo mắt, đôi mắt như huyết hoa của anh rất đáng sợ: “Em uy hiếp anh?”
“Làm gì có.” Cô cũng không dám chọc anh xù lông: “Nếu như anh cảm thấy em chịu trách nhiệm với anh làm mất mặt anh, vậy chúng ta cứ làm ngược lại. Dù sao thì lần đầu của em cũng đã cho anh, anh cũng không thể kéo quần lên là giả vờ không quen chứ?”
Tất nhiên là đây cũng không phải lời anh muốn nghe.
“Tình hình nhà em phức tạp, nhất thời cũng nói không rõ.” Thẩm Hi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt như hiểu rõ tất cả.
Người đàn ông này có phải đến từ năm 80 không? Sao lại cởi mở như vậy?
Cùng lúc đó Ôn Thanh Nhã vừa đi đến cuối hành lang ngạc nhiên che miệng lại.
Hai người này thật nôn nóng, đúng là!
Nhưng mà hai đứa nhỏ này có thể lọt vào mắt nhau thì bà cũng không cần lo lắng gì nhiều.
Thấy mẹ của Thẩm Hi đi rồi, Cố Cảnh Nam mới cong lưỡi lên, buông cô ra.
“Anh, anh…” Thẩm Hi che miệng, mặt đỏ như anh đào.
“Chúng ta đều được như ý, anh giúp em rời khỏi nhà họ Thẩm, sau đó em sẽ nghe theo sắp xếp của anh.” Nói xong Cố Cảnh Nam nắm tay cô đi vào phòng.
Đầu Thẩm Hi ong ong, cô cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm.
Đi đến bên ngoài phòng cô mới kịp phản ứng lại, ai nói cô muốn rời khỏi nhà họ Thẩm? Người cút khỏi nhà họ Thẩm phải là Thẩm Ánh Chi mới đúng.
Cố lão tư lệnh và vợ chồng họ Thẩm đã bàn xong, ngày mai sẽ mang lễ hỏi đến nhà hỏi cưới.
Trước mặt cha mẹ Thẩm Hi rất ngoan ngoãn, còn giả vờ như rất thích Cố Cảnh Nam.
Trên đường đi, Thẩm Hi chủ động ngồi lên xe của Cố Cảnh Nam.
Bên trong xe chỉ có hai người họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)