Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Để Hi Hi gả đến nhà họ Cố chúng tôi chắc chắn sẽ không chịu thiệt, tôi dùng mặt già này để đảm bảo.” Cố lão tư lệnh đảm bảo với cha mẹ của Thẩm Hi với giọng đảm bảo.
Việc đã đến nước này điều duy nhất Ôn Thanh Nhã cảm thấy may mắn là con gái đã đồng ý.
Vốn bà cũng có ý định kết thông gia với cha mẹ của Cố Cảnh Nam.
Thẩm Hi không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, sự thật chứng minh chỉ cần không bị Thẩm Ánh Chi giở trò bên trong thì cả đời nguyên chủ sẽ sống rất hạnh phúc.
“Em tranh thủ đi vệ sinh.” Nhân lúc cha mẹ và Cố lão tư lệnh đang bàn bạc chuyện hôn nhân, Thẩm Hi đi đến bên cạnh Cố Cảnh Nam nói.
Mùi thơm cơ thể thiếu nữ thoang thoảng, trong đầu Cố Cảnh Nam xuất hiện hình ảnh đêm đó.
Trong lúc anh đang ngẩn ngơ thì cô đã đứng dậy.
Cố Cảnh Nam cũng hoàn hồn, chào hỏi người lớn xong cũng nối gót ra ngoài.
Thẩm Hi đi vào nhà vệ sinh rửa tay sạch, sau đó thấy anh đã đi ra theo.
Hành lang nhà vệ sinh hẹp, anh lại cao, chỉ đứng như vậy cũng đã khiến người ta có cảm giác áp lực.
Đây xem như là lần đầu tiên cô nhìn thấy Cố Cảnh Nam mặc quần áo đàng hoàng, dáng vẻ đứng đắn này khiến người khác không thể rời mắt.
“Nghe cảnh vệ viên bên cạnh anh nói là ba người kia đã bị đưa đến đồn công an, có hỏi được gì không?” Thẩm Hi mở miệng hỏi.
Cố Cảnh Nam hơi nhíu mày, rất bất ngờ: “Em gọi anh ra đây là để hỏi chuyện này?”
Nếu không thì sao?
Lát nữa chắc chắn cha mẹ cô sẽ đến đồn công an xem, cô hiểu nhiều về tình hình thì cũng dễ để đối phó hơn.
Cố Cảnh Nam đi đến bên cạnh cô, dồn cô vào một góc chật chội.
Anh định làm gì?
Chân Thẩm Hi mềm nhũn, sau lưng dựa vào tường.
Cô không hề có sức chống cự với người mặc đồng phục quân đội, hơn nữa gương mặt này của anh vô cùng cấm dục, chỉ cần liếc mắt một cái má cô đã đỏ lên.
“Kết hôn với anh, em nghiêm túc chứ?”
Thẩm Hi: “?”
“Tuy rằng nhà họ Cố sẽ không bạc đãi em, nhưng em phải biết rằng anh là quân nhân chưa xuất ngũ, còn cả hai mắt anh, có lẽ cả đời này sẽ không khỏi được.”
Đôi mắt như bắn ra máu kia cứ nhìn thẳng cô như vậy.
Thẩm Hi cười.
Chân mày của Cố Cảnh Nam hơi nhăn.
Cô đưa tay ra chủ động ôm lấy cổ anh, kéo lại gần:
“Em biết chứ.” Hai mắt Thẩm Hi sáng ngời: “Em đã nói rồi, em sẽ cho anh câu trả lời hợp lý, cũng sẽ chịu trách nhiệm với anh, em nói lời giữ lời.”
Thẩm Hi chắc chắn.
Kiếp trước dù sao cô cũng là một quân y xuất sắc, dù những năm 80 kỹ thuật y tế còn lạc hậu, nhưng mà cô lại bất ngờ có được một không gian bảo bối.
“Nên là, người bị bắt đến đồn công an có thẩm vấn được gì không?” Thẩm Hi chớp mắt, lại hỏi.
Nghe cô lại nhắc đến ba người kia, sắc mặt Cố Cảnh Nam hơi trầm xuống: “So với ba tên lưu manh kia, với em mà nói, anh càng là sự lựa chọn tốt hơn.”
Thẩm Hi ngẩn ra, không hiểu.
“Em muốn lợi dụng ba tên lưu manh kia để thoát khỏi nhà họ Thẩm.” Cố Cảnh Nam nheo mắt giải thích giúp cô: “Kết quả là trời xui đất khiến anh lại vào phòng em.”
Cô không giận mà cười, không hề luống cuống hỏi lại: “Sao thế? Một giây trước vẫn còn bàn hôn sự, giây sau đã đổi ý?”
Quả nhiên cô cũng không đơn thuần như vẻ ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


